Thứ Hai, 29 tháng 6, 2009

Mùa Hè Trong Tôi


Mùa hè năm nay cô bé sẽ không còn đòi đi Sài Gòn nữa, giờ đây Sài Gòn cũng khá là thân thuộc với cô bé rồi, chẳng còn gì lạ lẫm như cái ngày bé con ấy nữa. Năm nay cô bé sẽ về nhà nghỉ hè cùng ba mẹ, sẽ phụ giúp ba mẹ công việc nhà, cô bé sẽ học thuộc tên và giá của các loại thuốc và học cách bán hàng phụ với mẹ. Cô bé sẽ về nhà trông các cháu nhỏ...nghĩ đến điều đó cô bé thấy vui. Hè ơi đến nhanh lên nhé !Cô bé mong về nhà lắm rồi hè ơi ! Chuẩn bị lên đường nhé cô bé ! Tạm biệt nhé Sài Gòn.

MÙA HÈ TRONG TÔI

Vậy là một mùa hè nữa lại đến, trong lòng cô bé có một chút gì đó nao nao, phấn chấn. Hè đến rồi! Ơ hè đến rồi kìa !

Trong năm cô bé yêu nhất là mùa xuân thứ đến là mùa hè. Mùa xuân cô bé được đắm mình trong những tia nắng mặt trời ấm áp pha chút khí trời se se lạnh và được tung tăng trong những chiếc áo khoác thật đẹp, thật ấm ở cái xứ sở sương mù. Mùa hè cô bé được thả hồn trong những cơn mưa, những cơn gió, những tiếng râm ran của mấy chú ve con…Cô bé thích mùa hè cũng không kém mùa xuân.

Woa…oa….oa… !!! Vậy là được nghỉ xả hơi sau một năm học mệt đừ rồi ! - Cô bé vươn vai hít một hơi thở thật sâu.

Dọn dẹp sách vở, đồ đạc vào một chỗ cho gọn gàng, ngăn nắp, cô bé thấy lòng nao nao, vậy là sắp được về nhà rồi, sắp được trở về với ba mẹ, với căn phòng thân thương và với những gì là thân thuộc với cô bé, cô bé sắp được gặp lại tất cả mọi thứ của cô bé nơi quê nhà rồi ! Cô bế thấy vui quá, muốn nhảy cẫng lên một cái…

Oh! Nhưng trước khi về cô bé phải làm gì đây? Phải làm cái gì đó để xả stress sau những ngày thi căng thăng, mệt mỏi đã chứ ! A đúng rồi, cô bé sẽ giành trọn một ngày đi dạo khắp cái Sài Gòn này ha, đi đến những nơi mà cô bé muốn đến nhưng chưa từng một lần đặt chân tới, cô bé sẽ đi ăn kem, ăn chè, ăn ốc, ăn gỏi kho bò... cùng các bạn cô bé, cô bé phải khám phá cái Sài Gòn này đã !

Sài Gòn tuy thân quen nhưng cũng xa lạ với cô bé, một năm học cô bé ngoài đến trường là về nhà, không hề đi chơi hoặc có đi thì cũng chỉ là rất ít... Lâu lâu bạn rủ thì cô bé mới đi, cô bé không thích đi một mình, buồn lắm. Giờ hè đến rồi, đây là lúc để cô bé ...bù đắp lại những tháng ngày ngồi ở nhà đối diện với bốn bức tường và những bậc cầu thang lên xuống ! Đi chơi ! Ưh, cô bé phải đi thôi... mặc dù Sài gòn cũng không nhiều tụ điểm đẹp và hấp dẫn như những nơi khác.

Khi còn là một con bé con, hễ cứ mỗi năm đến hè là cô bé lại háo hức, lại thấy lòng xao xuyến, rộn r àng... Mùa hè là mùa cô bé được thư giãn, được nghỉ ngơi và đặc biệt mùa hè cô bé sẽ được ba mẹ cho đi Sài Gòn chơi... Cô bé mong chờ mùa hè đến thật nhanh. Nhưng cũng chẳng đơn giản vậy đâu, cô bé cũng phải năn nỉ mãi và phải có cái gì làm vật trao đổi thì ba mẹ mới đồng ý cho đi.

- Mẹ ơi hè này mẹ cho con đi Sài Gòn chơi nhé !

- Hãng biết thế ! Phải học thật giỏi mẹ mới cho đi.

Nghe mẹ hứa vậy cô bé yên lòng và tự nhủ là phải cố gắng đạt học sinh giỏi để được đi Sài Gòn... Mục tiêu học tập của cô bé hồi ấy không phải là làm ba mẹ vui lòng, để khỏi phụ công ba mẹ mà duy nhất và cũng là hàng đầu nhất đó chỉ là được đi nghỉ hè ở Sài Gòn một tuần hay mười ngày. Lần đầu tiên đến Sài Gòn cô bé thấy lạ lẫm, nhà cửa sao mà nhiều, cao và đẹp thế ? Xe cộ qua lại nườm nượp chẳng giống với ở quê cô bé gì cả. Cô bé thích đi Siêu thị, vào trong đó cô bé tha hồ ngắm nghía, xem xét mọi thứ ...Tất cả rất lạ lẫm và cuốn hút một con bé con lần đầu tiên từ nhà quê ra tỉnh... Cứ thế hàng năm đến hè là cô bé lại... đòi đi nghỉ hè ở Sài Gòn như những gì mẹ đã hứa. Rồi hàng năm cô bé cũng đạt được yêu cầu của mẹ, cô bé tin chắc rằng năm ấy cô bé sẽ có một mùa hè thật vui và đẹp ở cái thành phố phồn hoa ấy. Nhưng cũng có những năm ba mẹ phải thất hứa với cô bé, cô bé phụng phịu khóc lóc năn nỉ :



- Mẹ cho con đi chơi đi, mẹ hứa với con rồi mà !

- Ưh ! Nhưng năm nay nhà mình đâu có cái gì bán đâu, giờ mẹ lấy đâu ra tiền cho con đi chơi ? Năm sau mẹ sẽ cho con đi, năm nay chịu khó ở nhà .

- Ứ, con không chịu đâu, mẹ hứa rồi, giờ mẹ không chịu giữ lời, sang năm mẹ cũng lại bảo thế. Mẹ cho con đi đi....

- Con phải hiểu cho ba mẹ chứ ? Sao con lại hư như vậy ?

- Hu...hu...Mẹ đã hứa rồi cơ mà ! - Cô bé thút thít khóc và giận dỗi mẹ.

Mùa hè với cô bé chỉ là những ước mong đi chơi, cô bé nằng nặc đòi đi, cô bé ngày ấy còn trẻ con, chưa thực sự biết suy nghĩ, cô bé chỉ ham vui, đâu có biết thương ba mẹ ngày ngày làm lụng vất vả ngoài đồng lo cho cô bé ăn học và kiếm tiền cho cô bé đi chơi hè… Giờ lớn lên rồi, những suy nghĩ cũng lớn dần và chín chắn hơn, cô bé thấy thương ba mẹ nhiều hơn. Cả đời ba mẹ làm lụng vất vả nuôi anh chị em cô bé vậy mà đâu có bao giờ đòi đi chơi, đi du lịch ở đâu ? Thậm chí cũng không có ngày nghỉ, những ngày lễ, ngày chủ nhật cũng phải ra đồng...Vậy mà cô bé đâu có biết thương và hiểu cho sự hy sinh của ba mẹ...

Mùa hè năm nay cô bé sẽ không còn đòi đi Sài Gòn nữa, giờ đây Sài Gòn cũng khá là thân thuộc với cô bé rồi, chẳng còn gì lạ lẫm như cái ngày bé con ấy nữa. Năm nay cô bé sẽ về nhà nghỉ hè cùng ba mẹ, sẽ phụ giúp ba mẹ công việc nhà, cô bé sẽ học thuộc tên và giá của các loại thuốc và học cách bán hàng phụ với mẹ. Cô bé sẽ về nhà trông các cháu nhỏ...nghĩ đến điều đó cô bé thấy vui. Hè ơi đến nhanh lên nhé !Cô bé mong về nhà lắm rồi hè ơi ! Chuẩn bị lên đường nhé cô bé ! Tạm biệt nhé Sài Gòn.

Làm Sao Nghe Được Tiếng Anh


Muốn nghe và nói tiếng Anh, chuyện đầu tiên là phải quên đi kinh nghiệm và trí thông minh, để trở lại trạng thái ‘sơ sinh và con nít’, và đừng sử dụng quá nhiều chất xám để phân tích, lý luận, dịch thuật!




Một trong những trở ngại lớn nhất của chúng ta khi học một ngoại ngữ ấy là chúng ta quá… thông minh và có quá nhiều kinh nghiệm. Quá thông minh: vì mình không thể nào chấp nhận nghe một câu mà mình không hiểu: cần phải hiểu một câu nói gì trước khi nghe tiếp câu thứ hai, nếu không thì mình không buồn nghe tiếp.

Quá kinh nghiệm: Cuộc đời đã dạy ta không nghe những gì người khác nói mà chỉ hiểu những gì mà nội dung chuyển tải. Nếu không hiểu nội dung, chúng ta không thể lặp lại lời người kia. Cũng vì thế mà - trong giai đoạn đầu học ngoại ngữ - mỗi lần nghe một câu tiếng Anh thì trong đầu phải dịch ra được tiếng Việt thì mới yên tâm, bằng không thì … câu ấy không có nghĩa

Quá kinh nghiệm: Cuộc đời đã dạy ta không nghe những gì người khác nói mà chỉ hiểu những gì mà nội dung chuyển tải. Nếu không hiểu nội dung, chúng ta không thể lặp lại lời người kia. Cũng vì thế mà - trong giai đoạn đầu học ngoại ngữ - mỗi lần nghe một câu tiếng Anh thì trong đầu phải dịch ra được tiếng Việt thì mới yên tâm, bằng không thì … câu ấy không có nghĩa

Thế nhưng, đấy là lối học sinh ngữ ngược chiều. Tôi biết được 6 ngôn ngữ, trong đó có ba ngôn ngữ thành thạo nghe nói đọc viết: Việt - Anh - Pháp, và tôi thấy rằng trong các ngôn ngữ tôi biết thì, một cách khách quan, nghe và nói tiếng Việt là khó nhất (vì ở phương tây, không có ngôn ngữ nào mà mình đổi cao độ của một từ thì ý nghĩa từ ấy lại thay đổi: ma - má - mà - mạ - mã - mả). Nhưng các bạn ở forum này, cũng như tôi, đều không có vấn đề gì cả với cái sinh ngữ khó vào bậc nhất ấy!

Thế nhưng những thầy cô dạy chúng ta nghe nói tiếng Việt chẳng phải là những vị chuyên viên ngôn ngữ như các thầy ngoại ngữ mà ta học tại các trường. Thầy dạy tiếng Việt chúng ta là tất cả những người quanh ta từ ngày ta ra đời: cha mẹ, anh chị, hàng xóm, bạn bè… nghĩa là đại đa số những người chưa có một giờ sư phạm nào cả, thậm chỉ không có một khái niệm nào về văn phạm tiếng Việt. Thế mà ta nghe tiếng Việt thoải mái và nói như sáo. Còn tiếng Anh thì không thể như thế được. Ấy là vì đối với tiếng Việt, chúng ta học theo tiến trình tự nhiên, còn ngoại ngữ thì ta học theo tiến trình phản tự nhiên.

Từ lúc sinh ra chúng ta đã nghe mọi người nói tiếng Việt chung quanh (mà chẳng bao giờ ta phản đối: "tôi chẳng hiểu gì cả, đừng nói nữa"! Mới sanh thì biết gì mà hiểu và phản đối!). Sau một thời gian dài từ 9 tháng đến 1 năm, ta mới nói những tiếng nói đầu tiên (từng chữ một), mà không hiểu mình nói gì. Vài năm sau vào lớp mẫu giáo mới học đọc, rồi vào lớp 1 (sáu năm sau khi bắt đầu nghe) mới tập viết… Lúc bấy giờ, dù chưa biết viết thì mình đã nghe đưọc tất cả những gì người lớn nói rồi (kể cả điều mình chưa hiểu). Như vậy, tiến trình học tiếng Việt của chúng ta là Nghe - Nói - Đọc - Viết. Giai đoạn dài nhất là nghe và nói, rồi sau đó từ vựng tự thêm vào mà ta không bao giờ bỏ thời gian học từ ngữ. Và ngữ pháp (hay văn phạm) thì đến cấp 2 mới học qua loa, mà khi qua hết trung học thì ta đã quên hết 90% rồi.

Nhưng tiến trình ta học tiếng Anh (hay bất cứ ngoại ngữ nào) thì hoàn toàn ngược lại.

Thử nhìn lại xem: Trước tiên là viết một số chữ và chua thêm nghĩa tiếng Việt nếu cần. Và kể từ đó, học càng nhiều từ vựng càng tốt, kế đến là học văn phạm, rồi lấy từ vựng ráp vào cho đúng với văn phạm mà VIẾT thành câu! Rồi loay hoay sửa cho đúng luật! Sau đó thì tập đọc các chữ ấy trúng được chừng nào hay chừng ấy, và nhiều khi lại đọc một âm tiếng Anh bằng một âm tiếng Việt! (ví dụ fire, fight, five, file… đều được đọc là ‘phai’ ). Sau đó mới tới giai đoạn NÓI, mà ‘nói’ đây có nghĩa là Đọc Lớn Tiếng những câu mình viết trong đầu mình, mà không thắc mắc người đối thoại có hiểu 'message' của mình hay không vì mình chỉ lo là nói có sai văn phạm hay không. Lúc bấy giờ mới khám phá rằng những câu mình viết thì ai cũng hiểu, như khi mình nói thì chỉ có mình và … Thượng Đế hiểu thôi, còn người bản xứ (tiếng Anh) thì ‘huh - huh’ dài cổ như cổ cò!

Sau thời gian dài thật dài, mình khám phá rằng mình từng biết tiếng Anh, và nói ra thì người khác hiểu tàm tạm, nhưng khi họ nói thì mình không nghe được gì cả (nghĩa là nghe không hiểu gì cả). Lúc bấy giờ mới tập nghe, và rồi đành bỏ cuộc vì cố gắng mấy cũng không hiểu được những gì người ta nói.

Vấn đề là ở đó: chúng ta đã học tiếng Anh ngược với tiến trình tự nhiên, vì quá thông minh và có quá nhiều kinh nghiệm. Tiến trình ấy là Viết - Đọc - Nói - Nghe!

Vì thế, muốn nghe và nói tiếng Anh, chuyện đầu tiên là phải quên đi kinh nghiệm và trí thông minh, để trở lại trạng thái ‘sơ sinh và con nít’, và đừng sử dụng quá nhiều chất xám để phân tích, lý luận, dịch thuật!

Chính Lúc Thứ Tha Là Khi Được Tha Thứ


Lúc bạn cảm thấy tức giận, buồn bực vì đang mang trong lòng một mối thù, hay căm ghét một ai, bạn phải làm gì khi đối diện với người đó, trả thù hay tha thứ? Điều tôi muốn nói với bạn là hãy chọn sự tha thứ, vì chính lúc thứ tha là khi được tha thứ. Tất cả mọi người đều có lầm lỡ, bạn hãy nghĩ đến sự lầm lỡ của bản thân mà tha thứ cho người khác. Vì nếu bạn mở rộng tấm lòng để tha thứ, thì những tội lỗi bạn đã phạm cũng sẽ được Thiên Chúa thứ tha. Vì Chúa đã nói : "Hãy yêu thương, làm ơn, cầu nguyện và tha thứ cho kẻ thù". Tôi không biết bạn thù ghét người đó vì lý do gì. Có thể là bạn bị người đó làm tổn thương vì : lừa dối tình cảm, tiền bạc hoặc có những thái độ, lời nói... khiến bạn cảm thấy rất ghét người đó, và bạn có ý định muốn trả đũa lại người đó. Vậy mời bạn xem câu chuyện sau đây, để biết được ý nghĩa cao đẹp của sự tha thứ. Một cách trả thù. Có hai người thổ dân rất thù ghét nhau. Một ngày kia, một trong hai người gặp cô con gái nhỏ của kẻ thù mình trong rừng. Hắn đã bắt lấy cô con gái và chặt đứt hai ngón tay của cô bé. Cô bé vừa chạy về vừa khóc lóc đau đớn, còn tên hung thủ thì vừa đi vừa đắc chí hô lớn: ta đã trả thù được rồi. Mười mấy năm sau, cô bé đáng thương ấy đã có gia đình. Một hôm có một người ăn xin đến gõ cửa nhà cô. Cô nhận ra người hành khất chính là kẻ đã chặt tay cô cách đây mười mấy năm. Không một chút oán hờn, không một lời trả đũa, cô vội vàng vào nhà và mang thức ăn ra hầu hạ cho kẻ đã từng hành hạ mình. Khi người hành khất đã ăn no rồi, người đàn bà liền đưa bàn tay cụt mất hai ngón cho ông ta xem và nói : Tôi cũng đã trả được thù rồi. Ý NGHĨA: "Lấy ân trả oán": Đó là phương châm hành động của người Kitô hữu chúng ta. Không có cách trả thù nào cao quý hơn bằng yêu thương và tha thứ cho chính kẻ thù. Nói như thánh Phaolô: chúng ta không mắc nợ ai điều gì ngoài tình thương mến. Chỉ có tình thương, chỉ có lòng tha thứ mới có thể tiêu diệt được hận thù. Lấy hận thù để tiêu diệt hận thù, lấy bạo động để tiêu diệt bạo động, con người chỉ đổ thêm dầu vào hận thù và bạo động mà thôi. Cuộc cách mạng bạo động và đẫm máu nào cũng chỉ mang lại tang thương chết chóc và không biết bao nhiêu hệ lụy khổ đau khác. Chỉ có một cuộc cách mạng duy nhất có thể cứu vãn được nhân loại, đó là cuộc cách mạng Chúa Giêsu đã đề ra. Chỉ có cuộc cách mạng tình thương ấy mới có thể tiêu diệt được hận thù. Thay vì tiêu diệt kẻ thù, chúng ta hãy tiêu diệt chính sự hận thù trong tâm hồn chúng ta. Bạn thử đặt tâm trạng, mình đang làm chuyện gì đó có lỗi với ai, người bị bạn làm tổn thương không những không ghét bạn nhưng vẫn đối xử tốt với bạn, tâm trạng bạn sẽ ra sao ? Bạn sẽ cảm thấy cắn rứt lương tâm vì mình thì đối xử tệ với người ta, người ta đúng ra phải thù ghét mình nhưng lại có thái độ rất tốt đối với mình. Vậy bạn hãy dùng tình yêu thương đó mà đối xử với người mà bạn đang thù ghét và có ý định trả thù, như vậy người hổ thẹn là người kia không phải là bạn. Ngoài ra, bạn cũng đã làm được một việc rất cao thượng. Có một thứ tình yêu còn quý giá hơn tình yêu nam nữ, tình bạn, tình thân ... Đó chính là yêu thương và tha thứ chính kẻ thù của mình. Tha thứ cho kẻ thù đã khó, mà Chúa Giêsu còn dạy chúng ta phải yêu thương kẻ thù. Vậy bạn hãy từ bỏ ý định trả thù để cảm thấy tự hào về bản thân, vì mình đã làm được một việc mà khó có ai làm được, không chỉ vậy, bạn còn cảm thấy luôn bình an và vui tươi trong tâm hồn vì không còn phải nghĩ cách gì để trả thù. "Thêm một người bạn còn hơn thêm kẻ thù". Giờ đây, lúc nào bạn cũng cảm thấy hạnh phúc, vì đã trút bỏ được những gánh nặng, những thù hận để sống hòa nhã yêu thương mọi người. Hy vọng rằng những lời này sẽ giúp bạn tìm được ý nghĩa đích thực của cuộc sống làm người là : "Chúng ta hãy yêu thương nhau".

Thứ Bảy, 6 tháng 6, 2009

Hon nhien

HỒN NHIÊN

Thầy là một người hiền và trầm tính. Cũng vì hiền và trầm, giờ học của thầy lúc nào cũng chán phèo. Thầy không có nét hài hước của hầu hết các giảng viên khoa Anh, cũng không năng động hay trẻ trung như cái chất cần có của nghề. Các bạn nó không thích thầy chút nào! Dầu vậy, nó mến thầy. Vì thầy hiền lành, đơn giản và bình thường. Buổi học cuối cùng là vào lúc khí trời lạnh giá của một sáng Giáng sinh. Nó chuẩn bị sẵn một tấm thiệp xinh xinh cho thầy. Cả buổi học lòng nó cứ chộn rộn không biết làm sao đưa cho thầy được. Gần hết giờ, nó chuồn ra ngòai cửa lớp đợi thầy. Cầm tấm thiệp của nó, thầy cười, cảm ơn nó rồi bước đi. Nó thở phào nhẹ nhõm. Cuối cùng nó đã lấy hết can đảm và hồn nhiên để làm cái điều mà trái tim nó mách bảo.

(…)

Một sáng đông lạnh, hết giờ học, nó đứng lên giữa bạn bè và la lớn “ ai muốn ôm mình hông? Ôm mừng Giáng Sinh”. Có một phút lặng giữa lớp học, rồi vài người bạn ôm chầm lấy nó. Một bạn nam tiến từ bên góc lớp lại “ mình cũng muốn ôm bạn”. Ngập ngừng 2 giây, nó giang rộng tay ra và cười. Hai đứa ôm nhau, ấm áp và thân thiện. Có chút gì đó lạ lạ trong cái nhìn của bạn bè, có cái gì đó vui vui giữa không gian lành lạnh. Nó cười. Cảm ơn nó và cảm ơn bạn vì đã rất hồn nhiên…

(…)

Chiều hè lộng gió, nó bước về phía cuối hành lang, gặp thầy, chỉ để nói rằng “ cám ơn thầy đã đến như một điều kì diệu Chúa ban”. Chỉ có Chúa mới biết để làm được điều đó, nó đã phải “ vận nội công” dữ dội thế nào. Nó chưa bao giờ hối tiếc vì lúc ấy đã để sự hồn nhiên đi trước, còn… sự nhút nhát và ngại ngùng theo sau.

(…)

Cô coi nó như em gái. Nhưng rồi cô lấy chồng, tất nhiên từ đó lâu lâu nó mới ghé thăm cô. Nó cầm tay cô khẽ hỏi “ em muốn vẫn được chơi với cô, thăm cô khi em muốn…”. Cô xoa đầu nó “ ừ, em cứ hồn nhiên đi. Cô thích như vậy!”. Nó vui, vì giữa dòng đời bận rộn, vẫn có người nhẹ nhàng bước bên mình, dẫu chỉ là đôi khi…

(…)

Thằng bé ngước lên nhìn nó rồi mè nheo “Cô ở lại ăn cơm với Bin điiiiii”. Nhìn đôi mắt hiền nheo nheo lại, cái trán hơi nhăn nhăn, khuôn mặt ngước lên và cái miệng chúm chím nhõng nhẽo, nó thấy tim mình như tan chảy. Trước sự hồn nhiên đơn sơ của bé con, nó cho phép mình cũng hồn nhiên ở lại…

Cuộc sống nó dường như đã được kết lại từ những điều đơn giản bình thường như thế. Có khi chỉ là một lần nắm tay ai đó, là cái gật đầu chào tươi rói dành cho người phụ nữ ngày ngày ngồi bên ghế đá cạnh Đức Mẹ, là những tờ giấy xinh xinh đặt trên bàn bạn bè mỗi sáng. Chưa có ai nói với nó về những điều giản dị nhỏ nhoi ấy. Rồi một ngày ai đó nói với nó về hai chữ “ hồn nhiên”. Bất giác nó chợt hiểu….Và nó thấy hạnh phúc khi mình đã hồn nhiên…

Ban Tam Mua


Mỗi lần hai con nhóc mà gặp nhau thì đúng là…cái chợ, tụi nó lại thao thao bất tuyệt kể và nhớ lại những kỷ niệm trẻ con thời cấp II ấy “ Mày ơi! Mày kể lại kỷ niệm ngày xưa của tụi mình đi mày, tao nhớ wá!” rồi cùng phá lên cười vỡ bụng: “Sao ngày đó tụi mình con nít thế hả mày?”
BẠN TẮM MƯA

Bé nhí nhảnh và Bông đại ca là một đôi bạn thân rất thân từ thuở còn … cởi trần tắm mưa! Không chỉ là đôi bạn thân mà tụi nó còn là… hai chị em bà con họ hàng nên đã thân lại càng thân hơn. Mỗi lần nghĩ về bạn, lòng bé tràn ngập bao kỷ niệm...

Bé nhí nhảnh và Bông đại ca cùng học với nhau từ Mẫu Giáo cho đến hết cấp III, chỉ trừ năm lớp 5 là học khác lớp. Những năm cấp I bé nhí nhảnh và Bông đại ca chẳng ưa gì nhau, Bé nhí nhảnh không thích cái tính…lanh chanh lành chành và hay điệu bộ nhõng nhẽo của một cô lớp trưởng như Bông đại ca, Bé nhí nhảnh và mấy đứa bạn không thèm chơi với một cô lớp trưởng như vậy!

Ghét thì ghét vậy mà đến năm cấp II không hiểu sao Bé nhí nhảnh và Bông đại ca lại thân nhau đến một cách không ngờ. Khi chơi với nhau rồi Bé nhí nhảnh và Bông đại ca tìm thấy ở nhau rất nhiều điểm tương đồng, thích đi chơi, thích đọc truyện, sách báo, thích nấu ăn, nhí nhảnnh, nhí nhố …và đặc biệt có một nét y chang nhau đó là tài … nói nhanh không ai bằng và cũng nói không ai… nghe được của tụi nó...
Hai đứa rất thân nhau. Làm gì cũng phải có đôi, có cặp, thiếu một đứa là không chịu được, hai đứa con gái mà lúc nào cũng quấn lấy nhau như Sam đến nỗi mọi người trong nhà thấy sợ, biểu tụi nó thân nhau vừa vừa thôi coi chừng… “bị bệnh” không chữa được là khổ đấy. Bất kể là đi đâu, đi lễ, đi học, đi chơi, tụi nó cũng phải chờ đợi và rủ nhau đi cùng. Hồi năm học lớp 6 tụi nó gặp nhau trên lớp thôi chưa đủ, chiều nào cũng phải… tót qua nhà nhau chơi, thay phiên nhau lần lượt, hôm nay Bông đại ca tới nhà Bé nhí nhảnh thì mai Bé nhí nhảnh tới nhà Bông đại ca. Tụi nó qua nhà nhau vừa để học mà cũng vừa để “tâm sự” chuyện…con nít mà người lớn không hiểu được nỗi lòng của mấy đứa trẻ con như tụi nó.

Có lẽ trên đời này không có một tình bạn nào giống như tình bạn của Bé nhí nhảnh và Bông đại ca, hai đứa con gái mà lúc nào cũng như hình với bóng, cái gì cũng phải có giống nhau. Đi học sách vở, nhãn tên, bìa bao, bút thước là y chang không khác nhau một tí tị tì ti nào, thậm chí ngay cả đôi dép đi ở nhà cũng phải giống nhau cho bằng được. Bé nhí nhảnh và Bông đại ca được mệnh danh với một cái tên rất…kêu là… “Cặp đôi số10”. Không phải vì hai con nhóc…đẹp và hoàn hảo như con số 10 tròn chĩnh kia đâu mà bởi vì chúng có một… ngoại hình y chang con số 1 và số 0 ghép lại. Một đứa thì … tong teo mảnh khảnh, ốm nhom ốm nhách như con số 1, còn một đứa thì bầu bĩnh, tròn chĩnh như con số 0, mọi người thấy vậy nên đặt cho cái biệt danh “cặp đôi số 10” ấy, đúng là một cặp trời sinh (hổng biết trời sinh hay trời …đánh?). Hai đứa tuy là chị em thật nhưng toàn mày tao với nhau, lắm lúc bị người lớn mắng cho cái tội không có… trật tự phép tắc quy củ ấy mà tụi nó không chừa, cứ mày mày tao tao, tại tụi nó bằng tuổi nhau và gọi vậy thấy thân hơn.

Hai con nhóc chơi thân và cùng giúp đỡ nhau học tập, ganh đua với nhau trong mọi vấn đề học hành. Mùa thi đến là cứ tối tối đạp xe qua nhà nhau bất kể trời mưa gió lầy lội để cùng nhau soạn bài, ôn bài và hẹn…giờ nhau… học bài cùng lúc, không kém một phút, một giây. Đứa nào ở nhà chơi ăn gian, học bài truớc đứa kia hay học không đúng giờ là … có tội và bị …Chúa phạt - Hai đứa tự đặt ra cái luật lệ ấy để không đứa nào hơn đứa nào. Mỗi lần kiểm tra hoặc thi học kỳ mà đứa nào hơn điểm đứa nào là cái mặt tụi nó lại xịu xuống vì thấy thua thiệt nhau, chúng nó đã đặt ra quyết tâm phấn đấu cái gì cũng phải giống và bằng nhau mà.

Năm lớp 6 ấy, cả hai con nhóc cùng học rất dở môn Hình học, cô giáo chỉ cho cả lớp cách học tốt và hiệu quả nhất môn này là các em phải biết sáng tạo (ý cô là biết sáng tạo, vận dụng nhanh nhạy các phuơng pháp hình học một cách linh hoạt và phải chịu khó suy nghĩ, chớ thấy khó đã lo vội nản) thì hai con nhóc lại đi vận dụng cái sự sáng tạo ấy bằng cách … sáng tác ra những bài toán với những cách làm và đáp số có một không hai trên đời vào vở bài tập mà không thầy cô nào có thể hiểu và chấp nhận được. Tụi nó biết là tụi nó làm sai nhưng vì lười suy nghĩ và muốn nghe lời cô là phải biết “sáng tạo” nên không cần đọc đề mà cứ thể viết ra cái kết quả trên trời do hai con nhóc sáng tạo ra, không cần động não suy nghĩ (tụi nó sợ não động nhiều quá sẽ … rụng hết tóc). Có lần hai đứa đang mải mê “sáng tạo” thì anh trai bé nhí nhảnh nhìn thấy liền bảo: “Mấy đứa làm ra kết quả sai rồi”. Tụi nó đồng thanh đáp lại tỉnh bơ: “Dạ! Tụi em biết sai mà! Cái này tụi em đâu có tính toán gì đâu, cứ thế viết đại thôi”. Anh thấy thế mắng cho một trận nên thân, bó tay hai con …trời đánh…Tụi nó học hành kiểu vậy mà không hiểu sao cuối năm vẫn đạt học sinh…giỏi? Nhìn vào bảng điểm tụi nó há hốc miệng ngơ ngác nhìn nhau thắc mắc liệu thầy cô có…lầm lẫn ở đâu không?

Bé nhí nhảnh và Bông đại ca ngày ấy cũng quậy phá không kém gì mấy cậu nhóc và liều lĩnh cũng không ai bằng. Chiều chiều rảnh rỗi không còn biết làm gì nữa là hai con nhóc lại rủ nhau đi xuống sình …bắt cá, tụi nó không chỉ đi một mình mà còn dắt thêm một đàn em của Bông đại ca đi theo. Nhìn hai con lấm lem người ngợm đầy bùn đất rất kinh khủng, con gái mà …lì quá đi mất, có lẽ lúc ấy mà bố mẹ của tụi nó mà trông thấy cái cảnh ấy thì sẽ lôi về…đập cho một trận nên thân? Thế rồi trả công cho sự … lăn xả ấy tụi nó cũng bắt được một rổ cá đầy nhóc, nhưng chỉ tiếc con nào con nấy bé bằng cái ngón tay út. Tụi nó đem về hôm thì cho bà nội Bông đại ca, hôm thì cho mẹ bé nhí nhảnh. Có lần keo kiệt quá, không muốn cho ai nữa, tụi nó giữ khư khư lấy và bày ra chiên giòn lên chấm mắm… nhâm nhi. Nhưng vì lười và không biết chiên, cứ thế đổ ào cả rổ cá vào cái chảo loe ngoe vài giọt dầu ăn rồi đảo đảo, ngoáy ngoáy nhộn cả lên. Cá không thành con, con nào con nấy nát bét tơi bời, công toi hai đứa lặn lội đi bắt, giờ ăn không được, tụi nó mếu máo.

Bông đại ca và bé nhí nhảnh thân thì thân thật nhưng bọn chúng cũng hay giận dỗi nhau ba cái chuyện lặt vặt, con nít con nôi, hứng lên là giận nhau…Nhưng cũng may là chỉ có một hai ngày là lại làm lành vì tụi nó sợ đi học phải đi một mình, chơi một mình và học một mình. Cứ thế trong những điều giận dỗi và tình thân bạn bè ấy cả hai con nhóc cùng lớn dần lên trong tính cách và trong suy nghĩ. Ra cấp III chúng vẫn thân thiết nhau và cùng nhau học tập nhưng đã từ bỏ cái “Điều Luật” hẹn giờ học bài như xưa. Bỏ thì bỏ nhưng có lẽ do thói quen đã ăn sâu, mỗi khi đứa này mà thấy đứa kia học bài rồi mà mình chưa học thì tâm trạng tụi nó lại như có …lửa đốt “ Chết! mày học rồi mà tao chưa học. Bài có dài và…khó không hả mày?”.

Kỳ thi Đại học đến Bông đại ca và bé nhí nhảnh cùng đăng ký thi cùng ngành, cùng trường và hẹn ước ở cùng nhau khi lên Sài Gòn học…Nhưng buồn thay tụi nó không thực hiện được lời hẹn ấy, giờ đây mỗi đứa một trường, một nơi ở và cũng không còn gặp gỡ nhau thưòng xuyên như ngày xưa nữa, chỉ lâu lâu liên lạc hoặc rảnh thì ghé nhà nhau chơi. Mỗi lần hai con nhóc mà gặp nhau thì đúng là…cái chợ, tụi nó lại thao thao bất tuyệt kể và nhớ lại những kỷ niệm trẻ con thời cấp II ấy “ Mày ơi! Mày kể lại kỷ niệm ngày xưa của tụi mình đi mày, tao nhớ wá!” rồi cùng phá lên cười vỡ bụng: “Sao ngày đó tụi mình con nít thế hả mày?”

Giờ đây cả Bé nhí nhảnh và Bông đại ca mỗi đứa một cuộc sống riêng, một con đường riêng và cũng không còn trẻ con như cái thời cấp II ấy nhưng cả hai con nhóc vẫn luôn nhớ và giữ mãi cái nét đẹp mà cũng không kém phần…dở hơi một thời xa xưa ấy. Bé nhí nhảnh thấy vui khi có một cô bạn như Bông đại ca, chúc cho Bông đại ca sẽ thành công trên đường đời và sớm thực hiện được những ước mơ của mình. Bông đại ca – Bé nhí nhảnh – Một cặp đôi số 10 - Một tình bạn đẹp.

Thứ Bảy, 30 tháng 5, 2009

Một Người Bạn Thực Sự




"Người bạn tốt nhất bao giờ cũng là người bạn đến với ta trong những giây phút khó khăn, cay đắng nhất của cuộc đời" Macxim Gorki.





Người bạn bình thường chưa bao giờ thấy bạn khóc
Người bạn thật sự sẽ luôn là đôi vai cho bạn tựa vào mỗi khi bạn buồn khổ và cần sự an ủi

Người bạn bình thường tỏ ra khó chịu khi bạn gọi điện trễ
Người bạn thật sự hỏi xem bạn mắc kẹt chuyện gì mà không thể gọi sớm hơn

Người bạn bình thường lắng nghe những vướng mắc của bạn
Người bạn thật sự giúp bạn giải quyết những vướng mắc đó

Người bạn bình thường cư xử như một vị khách và đợi bạn phục vụ mỗi khi họ đến thăm
Người bạn thật sự luôn thoải mái và tự phục vụ mình

Người bạn bình thường cho rằng tình bạn sẽ chấm dứt sau một vụ cãi cọ
Người bạn thật sự tin rằng tình bạn sẽ càng thân thiết sau những cuộc tranh cãi

Người bạn bình thường luôn mong muốn bạn sẽ đến giúp đỡ
Người bạn thật sự luôn có mặt khi bạn cần giúp đỡ

........ Một người bạn thật sự?
Đó là người vẫn gắn bó với bạn ngay cả khi tất cả người khác xa lánh bạn

Bắt Đầu Từ Hôm Nay


Bắt đầu từ hôm nay, tôi sẽ không buồn vì chuyện hôm qua, bởi vì chuyện hôm qua đã thành quá khứ, vĩnh viễn sẽ không thay đổi được - Việc tôi có thể làm là để quá khứ thành quá khứ.


Bắt đầu từ hôm nay, tôi sẽ không lo nghĩ chuyện của ngày mai, bởi vì chuyện ngày mai là do sự nổ lực của ngày hôm nay - Việc tôi có thể làm là nắm vững tốt ngày hôm nay.


Bắt đầu từ hôm nay, tôi phải từng ngày yêu quý cuộc sống - Tôi sẽ sử dụng tốt tài năng mà Thiên Chúa đã ban cho tôi, để tạo hạnh phúc cho người khác.


Bắt đầu từ hôm nay, tôi sẽ buông chậm nhịp đi mỗi ngày của cuộc sống - Không cần phải bận túi bụi để trôi qua ngày tháng, cũng không cần phải đè nén để cuộc sống qua đi.


Bắt đầu từ hôm nay, tôi phải có lòng tin hoàn toàn mới - Không để quá khứ vướng bận tôi lần nữa, tôi tin tưởng tương lai của tôi tràn ngập vô hạn niềm hy vọng.


Bắt đầu từ hôm nay, tôi phải học tập chấp nhận mình và chấp nhận người khác - Tôi không nên yêu cầu bản thân mình hoàn mỹ, và cũng không yêu cầu người khác toàn vẹn tốt đẹp.


Bắt đầu từ hôm nay, tôi phải học tập những sự việc mới, để cho đời sống của tôi tăng thêm nhiều hơn nữa sắc thái mới - Tôi nên dùng cách nhìn mới, tầm nhìn mới để kinh doanh đời sống của tôi.


Bắt đầu từ hôm nay, và từ hôm nay phải bắt đầu.

Làm Thế Nào Để Có Hạnh Phúc?



Làm Thế Nào Để Có Hạnh Phúc?

Hãy bắt đầu chia hạnh phúc và khổ đau thành hai phần chính: tinh thần và thể xác. Trong hai phần này tinh thần có ảnh hưởng nhiều nhất nơi chúng ta.
Chỉ khi chúng ta bệnh nặng hay chịu đói khát, chúng ta mới để ý đến cơ thể. Nếu cơ thể tráng kiện chúng ta không để ý đến nó, bởi chúng ta chỉ coi nó là phần phụ trong cuộc sống này. Tinh thần thì khác, nó ghi chú mọi vệc, dù nhỏ nhặt đến đâu. Vì vậy chúng ta phải hết lòng cố gắng làm sao cho tinh thần mình được nhẹ nhàng, thanh thản và an lạc.
Trong kinh nghiệm còn giới hạn của tôi, tôi thấy sự bình an tột cùng là khi chúng ta làm tăng trưởng tình thương và lòng từ bi.
Lúc mà chúng ta lo cho hạnh phúc của mọi người, là lúc mà chính ta đang hưởng hạnh phúc. Làm tăng trưởng lòng từ bi một cách tự động, là làm cho tinh thần được bình an. Điều này giúp ta loại bỏ được sự sợ hãi và lo lắng, để sẵn sàng đối phó với những trắc trở của cuộc đời. Đây là sự thành công tối hậu trong cuộc sống.
Khi mà ta còn sống trong thế giới này, là ta vẫn còn có vấn đề với nó. Trong trường hợp gặp khó khăn, nếu chúng ta đánh mất hi vọng và trở nên chán nản, thì ý chí phấn đấu của chúng ta sẽ bị giảm đi. Ngược lại, nếu chúng ta nhớ rằng mọi người xung quanh đều phải trải qua đau khổ, thì cái nhìn thực tế này sẽ làm tăng ý chí và khả năng của chúng ta, để chúng ta đối phó với nghịch cảnh.
Thật ra với thái độ này, mỗi khó khăn gặp phải, được xem như cơ hội ngàn vàng để chúng ta làm tăng trưởng phần tinh thần của chính mình.
Do đó chúng ta phải nỗ lực để dần dần trở nên từ bi hơn, như vậy chúng ta mới có thể phát triển tình thương và giúp đỡ nhưng ai đang đau khổ. Kết quả là sức mạnh nội tâm và sự bình an của chúng ta được tăng lên. Đó là cách để có được hạnh phúc thật sự.

Wua tang ky dieu cho gia dinh



Nghĩ về quà tặng, chúng ta thường nghĩ sẽ mua một món quà nào đó để tặng cho người khác. Nhưng quà tặng vật chất thật sự không thể chạm đến trái tim và tâm hồn con người. Có năm món quà mà chúng ta có thể dâng tặng gia đình, là những món quà kỳ diệu từ cội nguồn tâm hồn bạn.

Sự quan tâm và tình yêu thương Chúng ta ai cũng mong được quan tâm. Quà tặng sâu sắc mà chúng ta có thể dâng tặng cho người mình yêu thương là hãy mở rộng tấm lòng, lắng nghe bằng cả trái tim, thấu hiểu và cảm thông với những gì đã tiếp thu.Cảm giác được thấu hiểu, cảm thông là một trong những cảm giác tuyệt vời. Bạn sẽ cảm nhận được sự kỳ diệu khi dâng tặng món quà này cho gia đình.

Lòng can đảm Hãy dâng tặng cho người mình yêu thương lòng can đảm. Hãy can đảm đứng vững với lẽ phải, thành thật với những gì bạn muốn hay không muốn, làm hay không làm, có thể hoặc không thể dung nạp. Có được lòng can đảm, bạn sẽ đấu tranh được với những hạn chế của chính mình như: sự giận dữ, thoái thác, phục tùng, chống chế. Nhớ nhé, hãy nói thật lòng mình, thẳng thắn và sẵn sàng đối diện với mâu thuẫn thay vì tìm cách chống chế và tránh né!

Sự giúp đỡ Chúng ta sống để yêu thương và giúp đỡ nhau. Những đứa trẻ trong gia đình bạn sẽ rất vui sướng và tự hào khi bố mẹ mình là tấm gương luôn biết giúp đỡ mọi người.

Tính sáng tạo Tính sáng tạo là thiên hướng bẩm sinh và có thể biểu lộ theo nhiều cách như: nấu nướng, nghề thủ công, xây cất, âm nhạc, nghệ thuật, kể chuyện, viết lách, khiếu hài hước… Đây là yếu tố quan trọng tạo nên chất keo gắn bó giữa các thành viên trong gia đình.

Tư chất thoải mái Tư chất thoải mái là một quà tặng tuyệt vời cho người bạn yêu thương. Đó có thể là sự vui tính, lòng hân hoan, tiếng cười và tính khôi hài. Tư chất thoải mái của bạn có thể lan tỏa sang các thành viên trong gia đình, làm cho cuộc sống thêm nhẹ nhàng và bớt ưu phiền, bởi tiếng cười là món quà thật quý giá của cuộc sống. Hãy dành tặng cho gia đình bạn những quà tặng này hằng ngày, không chỉ chờ đến dịp lễ hay những cơ hội đặc biệt khác. Đó là tất cả những gì sâu lắng trong trái tim kỳ diệu của bạn: sự quan tâm, tình yêu thương, lòng can đảm, tính sáng tạo và một tư chất thoải mái.

Thứ Năm, 28 tháng 5, 2009



Ai Cũng Có Bí Mật
Lúc nhỏ, như bao đứa trẻ khác, tôi thường hỏi ba: “Con được sinh ra thế nào hả ba?”. Ba tôi hơi lúng túng, nhưng ông trấn tĩnh rất nhanh.

Đưa ngón trỏ lên miệng, “suỵt” một cái, ba nói thầm thì vào tai tôi: “Ba chưa nói được. Ai cũng có bí mật, con yêu”.

Lên 6 tuổi, cậu tôi từ nước ngoài về. Đó là lần đầu tiên tôi gặp cậu và rất đỗi ngạc nhiên vì cậu tôi...không thể nhìn thấy ánh sáng. Khi đó, tôi ngô nghê hỏi cậu mà không biết đã xoáy sâu vào nỗi đau của người trai trẻ: “Tại sao cậu lại không nhìn thấy cháu hả cậu?” Cậu vuốt mái tóc hoe hoe đỏ của tôi, nói như nựng: “Bí mật! Lớn lên rồi cháu sẽ biết thôi mà”.

Tôi học lớp 6. Trong lớp có một đứa bạn lúc nào cũng lầm lầm, lì lì. Khối 6 của trường có bài tập bơi nhưng nó nhất quyết không chịu xuống nước dù cô có làm công tác tâm lí thế nào, thậm chí doạ cho điểm 0, nó cũng vẫn không chịu học bơi. Cuối cùng, cô gọi nó ra và nói chuyện riêng. Chẳng biết nó thuyết phục cô thế nào mà không phải tập bơi nữa. Hỏi thì nó chỉ bảo: “Không thể nói được. Đó là bí mật của tui!”

Lên cấp III, thằng bạn thân thường ngày vẫn “mày tao chí tớ”, chẳng khác nào hai tên bạn con trai, bỗng một ngày không gọi tôi là “mày” nữa mà xưng tên nghe rất “chói” tai. Thường ngày đến nhà chơi, cu cậu vẫn cởi trần, quần đùi thì bây giờ, nắng như đổ lửa hắn cũng chẳng thèm “bán khoả thân”. Tôi tò mò hỏi “Mày bị sao thế?” Mặt nó đỏ tía tai: “Thiên cơ bất khả lộ. Tao còn lâu mới nói cho mày biết!”

Cứ thế, cứ thế, tôi lớn lên cùng với rất nhiều điều bí mật của những con người xung quanh mình. Ai cũng có bí mật, nhưng cuối cùng bí mật cũng chẳng thể giấu mãi. Bởi vì tôi tò mò, và tôi khám phá tất cả những gì tôi muốn.

Tôi biết rằng, tôi được sinh ra từ tình yêu thương của cha mẹ. Thế là đủ. Tôi biết cậu tôi không thể nhìn được vì lúc nhỏ bị một trận sốt ác tính cướp đi đôi mắt. Tôi biết cô bạn của tôi vì trong quá khứ, một lần ra sông tắm, bị chuột rút suýt chết đuối, vì vậy mà nó sợ nước đến hãi hùng. Tôi biết điều đó. Tôi cũng biết rằng thằng bạn thân của tôi đã lớn. Kì diệu hơn, nó đang “cảm cúm” tôi, tình bạn lớn dần theo năm tháng và bỗng chốc quay ngoắt 360 độ cho một tình yêu trà sữa (rất ngọt ngào).

Những bí mật, dù cho mọi người không muốn nói ra, nhưng nếu ta biết quan tâm tìm hiểu, bí mật sẽ không còn bí mật nữa. Trên tất cả là tháo gỡ những bức màn bí ẩn để hiểu nhau hơn, trân trọng nhau hơn và yêu nhau hơn.

Tôi cũng đang có những bí mật của riêng mình. Bạn có biết là gì không? Muốn biết, hãy tự tìm hiểu nhé! Tôi sẽ không “bật mí” một cách dễ dàng đâu.

PHỐ TRẮNG MƯA BAN SÁNG

Phố mưa… bầy sẻ con líu ríu tìm chỗ trốn dưới mái hiên nhà thờ, khép nép, ngơ ngác như đứa trẻ tìm hòai không thấy mẹ, cái đầu tròn nhỏ xinh đọng mưa li ti li ti...
Phố sáng mưa, sấm chớp đì đùng như tiếng bom nguyên tử làm giật mình thành phố đang chìm trong giấc ngủ ngọt lành. Những căn nhà núp dưới làn mưa trắng muốt khẽ hé đôi mắt lim dim rồi co mình lại như cô gái nép trong vòng tay người yêu còn ươn lười chưa chịu tỉnh giấc mơ
Sáng mưa, có cô nhóc rụt rè không bước chân ra phố, sợ phố vồ vập nuốt mất những bước chân đầu ngày, sợ mình vội vã làm nhòa mất làn trắng xóa mưa tuôn…
Sáng mưa, có cậu nhóc biếng nhác khẽ ngóc đầu ra khỏi chăn liếc ngang mưa 2 giây rồi trùm mền ngủ tiếp. Ấm áp…

Phố mưa. Sáng mưa.
Mưa phố. Mưa sáng.
Phố mưa ban sáng đánh thức giấc ngủ im lìm của vạn vật đầu ngày. Mọi thứ khóac lên mình tấm vải mỏng trắng tinh, khôi nguyên và mịn màng. Mưa sáng níu giữ bước chân của những cặp vợ chồng vội vã, níu họ lại bên mâm cơm buổi sớm, ngó nhau cười trong cái lạnh tinh mơ. Mưa sáng khắc lên mắt cha nỗi lo âu con ngồi trong lòng mà vẫn ướt, kéo chiếc áo mưa che kín nhưng lòng thì thắc thỏm…Mưa sáng khơi dậy những điều dễ thương nho nhỏ, lời nhắc nhở ân cần dành cho nhau. Mưa sáng, dường như cuộc sống chậm rãi hơn, gạt bỏ bớt tất bật và trao đi những thông cảm nhẹ nhàng.
(…)
Mưa nhỏ. Phố nhỏ.
Cô bé con tung tăng bước ra ngòai phố, chiếc dù màu hồng xinh xắn nghiêng nghiêng theo cái đầu lúc lắc. Những nụ cười rơi rớt theo bước chân nhí nhảnh… Dường như sáng mưa làm những ly café ven đường đậm đà hơn một chút, nên họ chẳng ngại ngần nhỏen cười nhìn con bé hồn nhiên. Ngày bắt đầu bằng buổi sớm tinh khôi…
Cậu nhóc chạy xe cẩn thận qua những ổ gà tránh làm nước bắn tung tóe lên người đi đường. Phố sáng mưa, lòng nhẹ tênh, cậu nhóc vừa đi vừa khe khẽ húyt sáo. Ngã tư đèn đỏ, cậu nhóc chậm rãi dừng xe, đôi mắt bất giác buồn. Gánh xôi quen thuộc hôm nay không còn nơi góc ngã tư nữa. Cậu nhóc lẩm bẩm “ mưa mà… ai dừng lại mua xôi đâu…”.
Có chiếc dù hồng xinh xinh rón rén bước ngang đường. Cậu nhóc nheo nheo mắt thắc mắc… Từ xa, chiếc dù hồng cẩn thận che cho cô bán xôi. Cô nhóc vừa đi vừa cười dịu dàng bên gánh xôi trên vai người phụ nữ. Chiếc áo trắng trở thành chấm bi vì những giọt mưa rơi lắc rắc trên tấm lưng gầy nhỏ, chiếc dù hồng nghiêng hẳn về phía gánh xôi…

Cậu nhóc dừng lại bên hàng xôi, đón lấy nụ cười hồn hậu từ người phụ nữ. Trong mắt cô ấy rạng rỡ một niềm vui lạ.
Cô nhóc cầm gói xôi trên tay, tiếp tục những bước chân tung tăng ngòai phố.
Phố vẫn đẹp.
Mưa vẫn trắng xóa và khôi nguyên.
Hình như giữa lòng phố có hai người chung một bài hát, người thì lẩm bẩm, kẻ thì húyt sáo. Họ hát rằng…

Phố trắng mưa ban sáng…
Nhỏ giọt bình yên trên những tâm hồn không vội lướt qua nhau…

Me yeu

Mẹ thân yêu !
Mẹ ! Người đã đưa con đến thế giới này... Con cảm ơn Mẹ ngàn lần vì Mẹ đã cho con cuộc sống ở một thế giới có tình yêu thương, con cảm ơn Mẹ đã vươt qua "chín tháng mang nặng đẻ đau" để sinh con ra trong tiếng cười chào đón của biết bao người thân yêu.
Cảm ơn Mẹ về những bài học đầu đời từ tình yêu thương mẫu tử Mẹ đã truyền cho con để con biết sống yêu thương với tấm lòng bao dung rộng mở.

Mẹ ! con cảm ơn Mẹ vì đã dạy con biết phải nâng niu tình yêu chân thật, phải biết mở rộng lòng mình để yêu thương... và Mẹ đã dạy con biết đón nhận và biết chia sẻ từ tình yêu chân thành của Mẹ dành cho những người xung quanh bằng những hành động hơn là những lời nói...
Mẹ ! con cảm ơn Mẹ vì bài học đầu tiên Mẹ đã dạy con hạnh phúc là biết sống để yêu thương, biết rắng con đường duy nhất để trở thành người hạnh phúc là làm cho những người khác được hạnh phúc.

Con cảm ơn Mẹ vì Mẹ đã luôn giúp con biết được phải nắm giữ chìa khoá hạnh phúc trong cuộc sống với những đôi cánh thiên thần.

Mẹ ! con cảm ơn Mẹ... con cảm ơn Mẹ... con cảm ơn Mẹ, vì tất cả và chỉ vì một điều lớn lao nhất :

Thứ Năm, 7 tháng 5, 2009

SINH VIEN CAN PHAI CHU DONG



“Học sinh,sinh viên của chúng ta quá thụ động” - lời nhận xét này tương đối chính xác và được nhắc đi nhắc lại nhiều lần, nhất là ở các diễn đàn giáo dục.


Thực tế cho thấy, ít học sinh sinh viên nào phản bác lại ý kiến của giáo viên. Ngay sinh viên đại học cũng khá rụt rè khi đứng lên “bắt bẻ” hay thắc mắc những điều mà mình cảm thấy giáo viên nói chưa thoả đáng (Trừ những tên không sợ trời, không sợ đất như Inzaghi đây). Có thể nói thái độ học một cách thụ động của sinh viên là kết quả của lối học từ thời phổ thông. Cũng có những lớp học “mở” mà trong đó thầy cô đã thay đổi cách dạy với phương châm “người học là trung tâm”,thay vì cách cũ “thầy đọc - trò ghi” rồi học thuộc để thi như trước. Trong những lớp học này, sinh viên được tự do thảo luận, trao đổi và thầy cô chỉ đóng vai trò hướng dẫn, gợi mở, dẫn dắt cuộc thảo luận đi đúng hướng. Thế nhưng sau những giờ thảo luận sôi nổi, thầy lại tóm tắt bài học và…đọc kết luận của mình cho sinh viên chép, học thuộc để…thi. Những gì thầy đưa ra được xem là đáp án và sinh viên khi làm bài thi vẫn phải theo thì mới có hy vọng đạt điểm cao. Trong bài thi, rất hiếm, hoặc hầu như không có sinh viên nào dám “mạo hiểm” nói khác ý kiến của thầy . Những sinh viên lười đến lớp vẫn có thể mượn vở bạn photo để học và thi, thậm chí có khi điểm của những sinh viên đó còn cao hơn các sinh viên chăm chỉ nghe giảng trực tiếp.


Như vậy, cách dạy và cách học dù có thay đổi nhưng cách thi và chấm thi vẫn mang tính lý thuyết, sách vở, từ chương, khuôn mẫu. Đó chính là lý do giải thích tại sao sinh viên vẫn còn rụt rè, chưa thực sự chủ động trong học tập, thi cử. Sinh viên cảm thấy mình chưa được đảm bảo “an toàn” nên không dám đưa ra ý kiến của mình trong bài thi. Họ cũng so sánh giữa hai cách học: học theo ý thầy, sao y trong giáo trình hoặc dựa theo ý của thầy đã truyền đạt để nói theo cách của mình, có thể có những ý kiến riêng đôi khi trái ngược với sách vở, với lời giảng của thầy trên lớp. Sinh viên nhận ra rằng cách thứ nhất là lựa chọn “khôn ngoan” và “bảo đảm” hơn.


Để sinh viên chủ động hơn trong việc học nhằm khích lệ khả năng sáng tạo của người học, không chỉ cách dạy mà cách đánh giá (cụ thể là cách thi và chấm thi) cũng phải thay đổi. Có như thế người học mới không còn băn khoăn và phát huy hết khả năng của mình trong học tập, nghiên cứu.

CON MOT



“Chị đừng có đánh em, em là con một đấy !”
Dạo này khi nó và chị hàng xóm trêu đùa nhau, nó vẫn hay nói như thế. Nó nói câu đó không phải để cảnh báo chị bạn, cũng không phải để khoe nó là con một mà là để nhắc nhở chính bản thân nó.
Gia đình nó có bốn anh em, nó là con út và cũng là con gái duy nhất – con một. Ai cũng bảo nó sướng vì là con gái diệu, vì có hẳn ba ông anh trai, được bố mẹ và các anh chiều phải biết. Nó thì thấy bình thường, nó được ưu ái hơn một chút vì nó nhỏ nhất nhà thôi, chứ 1 mình là con gái nó toàn bị các anh bắt nạt và sai vặt thôi. Và nó cũng không bao giờ mượn cớ là con một để làm nũng hay vòi vĩnh bất kỳ cái gì. Nó cũng không thích ai gọi nó là con gái diệu, con một. Vậy mà dạo này, chính nó lại nhắc nó là con một cơ đấy.


Từ trước đến giờ, nó vẫn nghĩ là nó không hề mắc cái “bệnh tiểu thư”, “bệnh con một”. Nó tự lập trong suy nghĩ và trong mọi công việc của nó. Nó cũng không có tính nũng nịu, vòi vĩnh, thậm chí nó còn rất ghét ai hay nũng nịu. Nó luôn tỏ ra mạnh mẽ. Nhiều người khen nó hay cười, vô tư, yêu đời. Hơn một người đã nói với nó rằng: những lúc buồn chỉ muốn gặp nó để được thấy nó cười, nó cười như xua tan đi nỗi buồn của họ.


Vậy mà, gần đây nó bảo nó mắc “bệnh con một”. Trước đây, nó không gọi đó là bệnh con một, nhưng bây giờ nó lại gọi như thế. Bề ngoài nó tỏ ra mạnh mẽ nhưng tâm hồn nó rất yếu đuối. Nó hay cười nhưng lại cũng hay khóc một mình. Nó phải tỏ ra lạnh nhạt với những người mà thật lòng nó rất yêu quý để che giấu sự yếu đuối của nó, để nó khỏi bám víu vào người khác. Nó không dễ nói chuyện của mình với người khác mặc dù trong thâm tâm nó rất muốn được tâm sự, chia sẻ. Mà nó cũng giỏi giữ bí mật lắm, có chuyện gì buồn nó chỉ thích 1 mình và nếu nó đã khóc được thì nó sẽ không nói chuyện đó cho ai nữa. Chắc tại nó là con một nên nó yếu đuối, nhút nhát, dễ bị tổn thương như thế.


Dạo này, nó trầm tư hơn hẳn, nó càng thấy nó yếu đuối hơn. Nó sắp kết thúc đời sinh viên, 4 năm học Đại học sao nhanh thế. Giờ nó thấy nó phải làm người lớn, phải làm những việc khó hơn, nó phải quyết định tương lai của nó, tự lo cho bản thân nó… Và nó sợ. Nó thấy nó mắc nợ bố mẹ và người thân nhiều quá, nó sợ nó không giũ bỏ được những túi hành lý nặng nề để bước đi… Nó sợ nó không đủ can đảm để đi và đi hết con đường nó chọn, nó sợ phải xa gia đình, xa những người mà nó yêu thương, nó sợ nó bị bỏ rơi, chỉ một mình nó trên cuộc hành trình… Nó lại thấy tại nó là con một, tại nó vẫn luôn được sống trong những môi trường rất tốt, với những con người rất tốt … nên nó mới sợ nhiều thế.


Nó nhớ tới một người cũng là con một, nhưng còn là người con duy nhất nữa. Nó không phải là con duy nhất nhưng cũng là con một, thế là cũng giông giống rồi. Người đó là Chúa Giê-su. Nó biết chắc rằng Chúa Giê-su trước khi thực hiện sứ mệnh mà Chúa Cha trao phó Ngài cũng sợ, trong Vườn Cây Dầu tâm hồn Ngài cũng xao xuyến. Và nó muốn giống Giê-su: giống Giê-su xin theo Ý Cha, đừng theo ý con; giống Giê-su để từ bỏ mình, để tự huỷ mỗi ngày; giống Giê-su để rồi dù có xao xuyến, có lo sợ nhưng vẫn can đảm bước đi, dù gục ngã vẫn cứ đứng dậy và đi tiếp, đi đến cùng.

ME OI, CON THUONG ME





Một cậu bé chạy đến bên bà mẹ đang chuẩn bị bữa ăn tối, cậu đưa cho bà một tờ giấy với hàng chữ cậu mới viết. Sau khi lau tay, bà mẹ cầm tờ giấy lên đọc :
- Cắt cỏ: $ 5.00
- Dọn dẹp phòng của con trong tuần: $ 1.00
- Ra tiệm mua đồ cho mẹ: $ 2.00
- Đổ rác: $ 1.00
- Dọn dẹp ngoài sân: $ 2.00
- Rửa chén bát: $ 2.00
- Tổng cộng : $ 13.00
Bà mẹ liếc nhìn đứa con đứng bên cạnh. Bà lấy cây viết, lật ngược tờ giấy lại và viết:
- Chín tháng mười ngày cưu mang trong bụng: Không tính tiền .
- Lúc con bệnh, mẹ lo lắng săn sóc cho con: Không tính tiền.
- Những đêm mẹ thức khuya chăm sóc và cầu nguyện cho con: Không tính tiền .
- Những đồ chơi, quần áo, thức ăn, nước uống mẹ cho con: Không tính tiền .
- Mẹ chỉ dạy và lo cho con học hành : Không tính tiền .
- Và Tình yêu của mẹ dành cho con: Không tính tiền .
Cậu bé đọc xong, nước mắt rơi trên má, cậu nhìn vào mắt mẹ và nói:
- Mẹ ơi, Con thương mẹ…
***
Bạn thân mến, Hằng năm cứ vào Chúa Nhật thứ hai trong tháng 5, người dân nước Mỹ lại kỷ niệm ngày Hiền Mẫu, ngày nhớ ơn mẹ: nhớ về ơn cưu mang sinh thành dưỡng dục; nhớ về tình yêu thương bao la, sự hy sinh cao cả của các bà mẹ dành cho con cái….
Trong ngày Hiền mẫu, chắc hẳn đã có những cuộc sum họp vui chơi ăn uống trong gia đình bên cạnh người mẹ thân yêu. Chắc hẳn đã có những cú phone của những người con xa nhà gọi về cho mẹ với những lời yêu thương thăm hỏi. Chắc hẳn đã có những cuộc thăm viếng, những bông hoa, những gói quà gởi đến mẹ để nói lên lòng tri ân, tình yêu thương đáp trả và sự quan tâm săn sóc của những người con dành cho mẹ …
Trong số những người mẹ hạnh phúc đó, cũng còn có biết bao các bà mẹ bất hạnh bị bỏ quên trong cuộc đời ….Có bà mẹ đang sống những ngày cuối đời trong cô đơn u buồn ở các viện dưỡng lão, có bà mẹ đang lê lết cuộc sống trong thân xác bệnh hoạn ở các nursing home. Các bà mẹ này sau một đời hy sinh cho con cái, họ vẫn còn tiếp tục hy sinh trong tuổi già sức yếu, họ vẫn còn đang sống nhưng dường như đối với con cái, họ có vẻ như là người đã chết rồi …. Trong nỗi cô đơn bất hạnh đó, họ thèm một lời thăm hỏi, họ thèm một câu nói yêu thương :



Thương mẹ đi
Lúc nầy đây mẹ còn đang sống
Đừng đợi chờ ngày mẹ khuất bóng
Khắc lời ngọt ngào trên đá vô tri
Lời thật ngọt nhưng đá thì lạnh lắm !!!
Nếu đang nghĩ đến mẹ : những lời dịu dàng đầm ấm,
Nói đi con, đừng đợi khi mẹ ngủ yên
Giấc ngủ ngàn năm cõi chết vô miên
Mẹ sẽ chẳng còn được nghe con nữa!
Và con ơi ! chút tình yêu nhỏ bé
Cho mẹ đi, lúc còn ở thế gian
Biết không con, dù một chút muộn màng
Đối với mẹ, ôi vô vàn trân qúy ...



Khi nói đến công ơn sinh thành dưỡng dục của người mẹ trần thế, chúng ta cũng không thể không nhắc đến người mẹ trên trời: Đức Maria, Mẹ Thiên Chúa và cũng là mẹ của mỗi người tín hữu.
Ngày 13 tháng 5 năm nay là ngày kỷ niệm 90 năm (13/5/1917 - 13/5/2007) ngày Đức Mẹ hiện ra lần đầu tiên với 3 trẻ chăn chiên tại một làng quê nghèo Fatima trong nước Bồ-Đào-Nha. Trong tất cả các lần hiện ra, Mẹ đã nhắn nhủ mời gọi mỗi người chúng ta “ Hãy cải thiện đời sống ” và “ Hãy siêng năng lần hạt mân côi ”
Vào năm 1981, cũng vào ngày 13 tháng 5 tại quảng trường thánh Phêrô, Đức cố giáo hoàng Gioan Phaolô II bị mưu sát bởi một tay súng chuyên nghiệp có tên là Ali Agca. Ngày và giờ của cuộc mưu sát tại quảng trường thánh Phêrô trùng hợp với ngày và giờ của cuộc hiện ra tại Fatima. Quả là sự trùng hợp bí ẩn nhiệm mầu. Cuộc mưu sát đã được chuẩn bị rất chu đáo bởi một tay súng chuyên nghiệp, nhưng cuộc mưu sát đã không làm hại được giáo hoàng. Viên đạn đã đâm vào ngực của ngài, nhưng nằm cách quả tim vài centimét.
"Trong tất cả những gì xảy ra cho cha vào ngày hôm ấy, cha cảm nghiệm rõ ràng có bàn tay che chở, có sự lưu tâm đặc biệt của Hiền Mẫu thiên quốc. Đức Mẹ minh chứng rõ ràng rằng Đức Mẹ mạnh hơn viên đạn có sức giết người!"
Đó là một câu ngắn trong tâm tình cảm nghiệm của đức cố giáo hoàng Gioan Phaolô II khi nói về cuộc mưu sát. Còn tay súng giết mướn thì nghĩ gì? Chắc hẳn anh ta đã hiểu được rằng: Vượt lên trên khả năng giết người của mình, còn có một quyền lực khác lớn mạnh hơn nhiều!

Thứ Hai, 13 tháng 4, 2009

Tam linh trong tam hon



Trong đời sống tâm linh, người ta thường mượn hình ảnh tình yêu lứa đôi để so sánh tình yêu tuyệt diệu giữa chúng ta với Giêsu, nhằm diễn tả được phần nào mối tình thẳm sâu giữa Thiên Chúa vô biên và con người hữu hạn. Người viết cũng thường suy tư về mối tình yêu thẳm sâu ấy và minh họa bằng “Chuyện tình Giêsu”. Hy vọng, bạn sẽ có thêm chất liệu để sống mối tình với “Người Yêu” mang tên Giêsu trong những Ngày Thánh sắp tới.

Chuyện kể rằng, ngày xửa ngày xưa có một chàng hoàng tử nọ, là con của một vị Vua cao sang, danh giá trong một vương quốc hùng mạnh. Hoàng tử có một cuộc sống hạnh phúc, giàu sang phú quí trong hoàng cung. Chàng hoàng tử hào hao phong nhã này có tất cả những gì mà các hoàng tử quyền quí khác có. Cuộc sống vinh hoa của chàng là niềm mơ ước của bao tiểu thư đài các cùng trang lứa. Thế rồi, một ngày kia trên trên đường đi răn về, con tim chàng rung nhịp sau khi ánh mắt chàng bắt gặp một “bóng hồng rừng” xinh đẹp nơi bản làng kia. Và kể từ đó, chàng đem lòng yêu thương cô thôn nữ ấy. Bóng dáng của cô thôn nữ làm cho trái tim chàng tan nát. Càng nghĩ suy về thân phận người yêu nơi bản làng kia, đang trong cảnh nghèo đói, khổ đau và lam lũ, chàng càng nhớ thương người yêu da diết. Suốt đêm trường, trái tim chàng thổn thức băn khoăn. Làm sao để chàng có thể đến được với người yêu ở một vùng quê xa xôi và nghèo khổ ấy trong vai trò hoàng tử của mình? Từ đó, chàng đã quyết định từ bỏ tước vị hoàng tử và cuộc sống hạnh phúc sung sướng chốn hoàng cung, để cất bướng ra đi. Chàng khoác lên một mảnh áo của bác nông dân, trở thành một người nông dân bình thường và đi đến với người mình yêu, để được gần gũi người yêu; chia sẻ cuộc sống với người yêu. Nhờ sự thay đổi của chàng cô thôn nữ kia mới giám tiếp xúc với chàng và giám đáp trả tình yêu của chàng. Sự gặp gỡ đã xảy ra và chàng đến với nàng một cách dễ dàng bằng chính tiếng nói từ sâu thẳm của con tim. Mối tình yêu ấy triển nở theo ngày tháng như tình yêu của bao đôi bạn trẻ khác. Họ quấn quýt bên nhau, chia sẻ với nhau những vui buồn của cuộc sống. Mỗi lần tay trong tay, lòng bên lòng họ lại nói cho nhau nghe những lời yêu thương dịu ngọt. Một hôm, chàng thỏ thẻ bên tai nàng:“Anh say ngất tình em trong khóe mắt Say hương thầm trên mái tóc tơ nhung. Cặp môi em, xuân thắm nét hoa rừng, Anh mê uống nhụy thơm tràn vị ngọt.” (St)
Thời gian không gian và cả vũ trụ cũng như đang tan biến đi, để nhường chỗ cho tình yêu mãnh liệt của họ. Vị ngọt tình yêu chín mùi của họ thật kỳ diệu biết bao, chỉ những ai đã từng yêu say đắm mới cảm được mà thôi. Thế rồi, một ngày kia khi tình yêu của họ thăng hoa như trái ngọt chín mọng trên cành, chàng hoàng tử quyết định dẫn người yêu trở về hoàng cung, cho nàng được chia sẻ niềm hạnh phúc sung sướng với vua cha nơi cung điện cao sang ấy. Nhưng đây là việc làm không đơn giản và dễ dàng. Bởi vì tình yêu không phải “bao giờ cũng đẹp làm sao”, mà nó vẫn còn đó những “vị đắng” muộn màng. Một lần kia khi hai người đang ngồi bên nhau trên sườn đồi cùng ngắm hoàng hôn. Chàng đã tỏ lộ cho nàng biết về gốc gác của mình. Quá bất ngờ trước cái tin sét đánh, trái tim nàng tan nát và như muốn vỡ vụn ra nhiều mảnh. Kề từ đó, hơn một lần nàng muốn lẩn trốn tình yêu của chàng để tìm đến một bóng hình khác trong đại dương sóng vỗ:“Biển vẫn ngày đêm Cồn cào từng đợt sóng... Sóng ơi! cho ta gửi chút lòng ta Tan đi ngàn phương vẫy gọi Mênh mông. mênh mông...” (St) Còn chàng hoàng tử đôi lúc trái tim cũng tan nát vì sợ đánh mất nàng. Từ trong vô vọng chàng vẫn thường nức lên nghẹn ngào:“Em đi đôi mắt ngậm ngùi rừng phân ưu đứng, lá ngồi tịnh tâm. Em đi sông gọi tiếng thầm, lục bình chia nhánh đá trầm mình đau. Em đi trời xuống thật sâu, mây chia trong tóc gió nhầu trên vai” (St) Nhưng cuối cùng vì sức mạnh lý lẽ bên trong của con tim, họ đã vượt qua tất cả các rào cản để có nhau và cùng nhau xây mộng tương lai trong chốn làng quê dân dã đó. Chàng đã phải vượt qua bao khó khăn thứ thách, cả những cực hình đau thương từ người khác. Nhưng chàng đã chấp nhận tất cả và liều chết để bảo vệ cho người yêu và dẫn người yêu vào hoàng cung hưởng cuộc sống hạnh phúc sung sướng với mình. Mối tình của vị hoàng tử và cô thôn nữ kia thật đẹp và lãng mạn. Tấm chân tình của chàng dành cho người yêu thật đáng để chúng ta ngưỡng mộ và trân trọng biết bao. Bạn có biết vị hoàng tử đó là ai không? Người yêu của chàng là ai không? Vị hoàng tử đó chính là bóng hình của người tình mang tên Giêsu, và người yêu của chàng là bạn, là tôi và hết mọi người. Tình yêu của Ngài là tình yêu sẻ chia và tự hủy chính mình vì chúng ta, như có lần thánh Phaolô đã thốt lên:“Đức Giêsu Kitôvốn dĩ là Thiên Chúamà không nghĩ phải nhất quyết duy trìđịa vị ngang hàng với Thiên Chúa,nhưng đã hoàn toàn trút bỏ vinh quangmặc lấy thân nô lệ,trở nên giống phàm nhânsống như người trần thế.Người lại còn hạ mình,vâng lời cho đến nỗi bằng lòng chịu chết,chết trên cây thập tự” (Pl 2, 6-8). Thực vậy, Giêsu tình yêu của bạn, của tôi và của mọi người đã đến với chúng ta trong kiếp nhân sinh. Ngài cất tiếng khóc chào đời tại hang đá Bêlem. Lớn lên trong một gia đình nghèo ở làng Nazareth với bà mẹ là Maria và cha nuôi là Giuse. Giêsu đã chia sẻ cuộc sống vất vả lam lũ với chúng ta trong một gia đình bình dân nghèo với nghề thợ mộc. Ngài cũng đã chia sẻ hết những nỗi buồn vui của kiếp người. Ngài đã khóc, những giọt lệ rơi, vì thương tiếc bạn ngài là Lazarô đã qua đời. Ngài đã cảm thương các trẻ nhỏ, khi Ngài bảo các môn đệ: “Hãy để trẻ nhỏ đến với Ta, vì Nước Trời là của những ai giống như chúng”; Ngài đã động lòng thương đám dân nghèo đi theo Ngài đang bị đói và đã hóa bánh cho họ ăn; Ngài đã cảm thông và tha thứ cho người phụ nữ ngoại tình và nói: “Con hãy về bình an và đừng phạm tội nữa”.… Đó là Tình yêu của chàng hoàng tử Giêsu, một tình yêu bao la dành cho hết mọi người trong đời thường. Nhưng tình yêu đó càng bao la cao vời hơn, khi Ngài chấp nhận chịu đau khổ, chịu chết nhục nhã trên cây thập tự, để thể hiện trọn vẹn tình yêu của Ngài đối với chúng ta, để cứu chúng ta và ban cho ta sự sống đời đời. Và bằng cách ban tặng sự sống cách tự do và quãng đại, Giêsu tỏ lộ cho chúng ta thấy tình thương bao la của Ngài, đó là đỉnh cao tuyệt diệu của tình yêu: “Không có tình yêu nào cao quí hơn tình yêu của người đã hy sinh mạng sống mình vì người mình yêu”. Giêsu yêu bạn, yêu tôi và yêu mọi người bằng một mối tình vượt ra khỏi không gian, thời gian và trí hiểu của con người. Nhưng lạ thay cuộc tình này luôn cháy rực lửa mến nồng nàn thu hút bao con tim ngày đêm khắc khoải kiếm tìm và yêu đương. Biết bao thánh nhân đã dùng cả cuộc đời và thậm chí cả mạng sống của mình để suy tư, tìm kiếm câu trả lời cho mầu nhiệm tình yêu giữa Ngài và con người và lao vào cuộc tình diệu vợi ấy. Càng đi sâu vào trong huyền nhiệm của mối tình ấy, các ngài càng cảm nếm được sự ngọt ngào của tình yêu vĩnh cửu. Hôm nay, Giêsu vẫn đang đến bên cuộc đời của bạn, của tôi và của hết mọi người để yêu thương và trao tặng tình Ngài. Chúng ta có muốn rời bỏ thôn bản chật hẹp và hẻo lánh là cuộc sống phù du và khổ ải này, để sánh bước cùng Ngài vào tận hoàng cung, ngõ hầu cuộc tình của chúng ta được trọn vẹn trong tình yêu thẳm sâu của Ngài không?