Thứ Năm, 28 tháng 5, 2009


PHỐ TRẮNG MƯA BAN SÁNG

Phố mưa… bầy sẻ con líu ríu tìm chỗ trốn dưới mái hiên nhà thờ, khép nép, ngơ ngác như đứa trẻ tìm hòai không thấy mẹ, cái đầu tròn nhỏ xinh đọng mưa li ti li ti...
Phố sáng mưa, sấm chớp đì đùng như tiếng bom nguyên tử làm giật mình thành phố đang chìm trong giấc ngủ ngọt lành. Những căn nhà núp dưới làn mưa trắng muốt khẽ hé đôi mắt lim dim rồi co mình lại như cô gái nép trong vòng tay người yêu còn ươn lười chưa chịu tỉnh giấc mơ
Sáng mưa, có cô nhóc rụt rè không bước chân ra phố, sợ phố vồ vập nuốt mất những bước chân đầu ngày, sợ mình vội vã làm nhòa mất làn trắng xóa mưa tuôn…
Sáng mưa, có cậu nhóc biếng nhác khẽ ngóc đầu ra khỏi chăn liếc ngang mưa 2 giây rồi trùm mền ngủ tiếp. Ấm áp…

Phố mưa. Sáng mưa.
Mưa phố. Mưa sáng.
Phố mưa ban sáng đánh thức giấc ngủ im lìm của vạn vật đầu ngày. Mọi thứ khóac lên mình tấm vải mỏng trắng tinh, khôi nguyên và mịn màng. Mưa sáng níu giữ bước chân của những cặp vợ chồng vội vã, níu họ lại bên mâm cơm buổi sớm, ngó nhau cười trong cái lạnh tinh mơ. Mưa sáng khắc lên mắt cha nỗi lo âu con ngồi trong lòng mà vẫn ướt, kéo chiếc áo mưa che kín nhưng lòng thì thắc thỏm…Mưa sáng khơi dậy những điều dễ thương nho nhỏ, lời nhắc nhở ân cần dành cho nhau. Mưa sáng, dường như cuộc sống chậm rãi hơn, gạt bỏ bớt tất bật và trao đi những thông cảm nhẹ nhàng.
(…)
Mưa nhỏ. Phố nhỏ.
Cô bé con tung tăng bước ra ngòai phố, chiếc dù màu hồng xinh xắn nghiêng nghiêng theo cái đầu lúc lắc. Những nụ cười rơi rớt theo bước chân nhí nhảnh… Dường như sáng mưa làm những ly café ven đường đậm đà hơn một chút, nên họ chẳng ngại ngần nhỏen cười nhìn con bé hồn nhiên. Ngày bắt đầu bằng buổi sớm tinh khôi…
Cậu nhóc chạy xe cẩn thận qua những ổ gà tránh làm nước bắn tung tóe lên người đi đường. Phố sáng mưa, lòng nhẹ tênh, cậu nhóc vừa đi vừa khe khẽ húyt sáo. Ngã tư đèn đỏ, cậu nhóc chậm rãi dừng xe, đôi mắt bất giác buồn. Gánh xôi quen thuộc hôm nay không còn nơi góc ngã tư nữa. Cậu nhóc lẩm bẩm “ mưa mà… ai dừng lại mua xôi đâu…”.
Có chiếc dù hồng xinh xinh rón rén bước ngang đường. Cậu nhóc nheo nheo mắt thắc mắc… Từ xa, chiếc dù hồng cẩn thận che cho cô bán xôi. Cô nhóc vừa đi vừa cười dịu dàng bên gánh xôi trên vai người phụ nữ. Chiếc áo trắng trở thành chấm bi vì những giọt mưa rơi lắc rắc trên tấm lưng gầy nhỏ, chiếc dù hồng nghiêng hẳn về phía gánh xôi…

Cậu nhóc dừng lại bên hàng xôi, đón lấy nụ cười hồn hậu từ người phụ nữ. Trong mắt cô ấy rạng rỡ một niềm vui lạ.
Cô nhóc cầm gói xôi trên tay, tiếp tục những bước chân tung tăng ngòai phố.
Phố vẫn đẹp.
Mưa vẫn trắng xóa và khôi nguyên.
Hình như giữa lòng phố có hai người chung một bài hát, người thì lẩm bẩm, kẻ thì húyt sáo. Họ hát rằng…

Phố trắng mưa ban sáng…
Nhỏ giọt bình yên trên những tâm hồn không vội lướt qua nhau…

Không có nhận xét nào: