
“Chị đừng có đánh em, em là con một đấy !”
Dạo này khi nó và chị hàng xóm trêu đùa nhau, nó vẫn hay nói như thế. Nó nói câu đó không phải để cảnh báo chị bạn, cũng không phải để khoe nó là con một mà là để nhắc nhở chính bản thân nó.
Gia đình nó có bốn anh em, nó là con út và cũng là con gái duy nhất – con một. Ai cũng bảo nó sướng vì là con gái diệu, vì có hẳn ba ông anh trai, được bố mẹ và các anh chiều phải biết. Nó thì thấy bình thường, nó được ưu ái hơn một chút vì nó nhỏ nhất nhà thôi, chứ 1 mình là con gái nó toàn bị các anh bắt nạt và sai vặt thôi. Và nó cũng không bao giờ mượn cớ là con một để làm nũng hay vòi vĩnh bất kỳ cái gì. Nó cũng không thích ai gọi nó là con gái diệu, con một. Vậy mà dạo này, chính nó lại nhắc nó là con một cơ đấy.
Từ trước đến giờ, nó vẫn nghĩ là nó không hề mắc cái “bệnh tiểu thư”, “bệnh con một”. Nó tự lập trong suy nghĩ và trong mọi công việc của nó. Nó cũng không có tính nũng nịu, vòi vĩnh, thậm chí nó còn rất ghét ai hay nũng nịu. Nó luôn tỏ ra mạnh mẽ. Nhiều người khen nó hay cười, vô tư, yêu đời. Hơn một người đã nói với nó rằng: những lúc buồn chỉ muốn gặp nó để được thấy nó cười, nó cười như xua tan đi nỗi buồn của họ.
Vậy mà, gần đây nó bảo nó mắc “bệnh con một”. Trước đây, nó không gọi đó là bệnh con một, nhưng bây giờ nó lại gọi như thế. Bề ngoài nó tỏ ra mạnh mẽ nhưng tâm hồn nó rất yếu đuối. Nó hay cười nhưng lại cũng hay khóc một mình. Nó phải tỏ ra lạnh nhạt với những người mà thật lòng nó rất yêu quý để che giấu sự yếu đuối của nó, để nó khỏi bám víu vào người khác. Nó không dễ nói chuyện của mình với người khác mặc dù trong thâm tâm nó rất muốn được tâm sự, chia sẻ. Mà nó cũng giỏi giữ bí mật lắm, có chuyện gì buồn nó chỉ thích 1 mình và nếu nó đã khóc được thì nó sẽ không nói chuyện đó cho ai nữa. Chắc tại nó là con một nên nó yếu đuối, nhút nhát, dễ bị tổn thương như thế.
Dạo này, nó trầm tư hơn hẳn, nó càng thấy nó yếu đuối hơn. Nó sắp kết thúc đời sinh viên, 4 năm học Đại học sao nhanh thế. Giờ nó thấy nó phải làm người lớn, phải làm những việc khó hơn, nó phải quyết định tương lai của nó, tự lo cho bản thân nó… Và nó sợ. Nó thấy nó mắc nợ bố mẹ và người thân nhiều quá, nó sợ nó không giũ bỏ được những túi hành lý nặng nề để bước đi… Nó sợ nó không đủ can đảm để đi và đi hết con đường nó chọn, nó sợ phải xa gia đình, xa những người mà nó yêu thương, nó sợ nó bị bỏ rơi, chỉ một mình nó trên cuộc hành trình… Nó lại thấy tại nó là con một, tại nó vẫn luôn được sống trong những môi trường rất tốt, với những con người rất tốt … nên nó mới sợ nhiều thế.
Nó nhớ tới một người cũng là con một, nhưng còn là người con duy nhất nữa. Nó không phải là con duy nhất nhưng cũng là con một, thế là cũng giông giống rồi. Người đó là Chúa Giê-su. Nó biết chắc rằng Chúa Giê-su trước khi thực hiện sứ mệnh mà Chúa Cha trao phó Ngài cũng sợ, trong Vườn Cây Dầu tâm hồn Ngài cũng xao xuyến. Và nó muốn giống Giê-su: giống Giê-su xin theo Ý Cha, đừng theo ý con; giống Giê-su để từ bỏ mình, để tự huỷ mỗi ngày; giống Giê-su để rồi dù có xao xuyến, có lo sợ nhưng vẫn can đảm bước đi, dù gục ngã vẫn cứ đứng dậy và đi tiếp, đi đến cùng.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét