Thứ Hai, 29 tháng 6, 2009

Mùa Hè Trong Tôi


Mùa hè năm nay cô bé sẽ không còn đòi đi Sài Gòn nữa, giờ đây Sài Gòn cũng khá là thân thuộc với cô bé rồi, chẳng còn gì lạ lẫm như cái ngày bé con ấy nữa. Năm nay cô bé sẽ về nhà nghỉ hè cùng ba mẹ, sẽ phụ giúp ba mẹ công việc nhà, cô bé sẽ học thuộc tên và giá của các loại thuốc và học cách bán hàng phụ với mẹ. Cô bé sẽ về nhà trông các cháu nhỏ...nghĩ đến điều đó cô bé thấy vui. Hè ơi đến nhanh lên nhé !Cô bé mong về nhà lắm rồi hè ơi ! Chuẩn bị lên đường nhé cô bé ! Tạm biệt nhé Sài Gòn.

MÙA HÈ TRONG TÔI

Vậy là một mùa hè nữa lại đến, trong lòng cô bé có một chút gì đó nao nao, phấn chấn. Hè đến rồi! Ơ hè đến rồi kìa !

Trong năm cô bé yêu nhất là mùa xuân thứ đến là mùa hè. Mùa xuân cô bé được đắm mình trong những tia nắng mặt trời ấm áp pha chút khí trời se se lạnh và được tung tăng trong những chiếc áo khoác thật đẹp, thật ấm ở cái xứ sở sương mù. Mùa hè cô bé được thả hồn trong những cơn mưa, những cơn gió, những tiếng râm ran của mấy chú ve con…Cô bé thích mùa hè cũng không kém mùa xuân.

Woa…oa….oa… !!! Vậy là được nghỉ xả hơi sau một năm học mệt đừ rồi ! - Cô bé vươn vai hít một hơi thở thật sâu.

Dọn dẹp sách vở, đồ đạc vào một chỗ cho gọn gàng, ngăn nắp, cô bé thấy lòng nao nao, vậy là sắp được về nhà rồi, sắp được trở về với ba mẹ, với căn phòng thân thương và với những gì là thân thuộc với cô bé, cô bé sắp được gặp lại tất cả mọi thứ của cô bé nơi quê nhà rồi ! Cô bế thấy vui quá, muốn nhảy cẫng lên một cái…

Oh! Nhưng trước khi về cô bé phải làm gì đây? Phải làm cái gì đó để xả stress sau những ngày thi căng thăng, mệt mỏi đã chứ ! A đúng rồi, cô bé sẽ giành trọn một ngày đi dạo khắp cái Sài Gòn này ha, đi đến những nơi mà cô bé muốn đến nhưng chưa từng một lần đặt chân tới, cô bé sẽ đi ăn kem, ăn chè, ăn ốc, ăn gỏi kho bò... cùng các bạn cô bé, cô bé phải khám phá cái Sài Gòn này đã !

Sài Gòn tuy thân quen nhưng cũng xa lạ với cô bé, một năm học cô bé ngoài đến trường là về nhà, không hề đi chơi hoặc có đi thì cũng chỉ là rất ít... Lâu lâu bạn rủ thì cô bé mới đi, cô bé không thích đi một mình, buồn lắm. Giờ hè đến rồi, đây là lúc để cô bé ...bù đắp lại những tháng ngày ngồi ở nhà đối diện với bốn bức tường và những bậc cầu thang lên xuống ! Đi chơi ! Ưh, cô bé phải đi thôi... mặc dù Sài gòn cũng không nhiều tụ điểm đẹp và hấp dẫn như những nơi khác.

Khi còn là một con bé con, hễ cứ mỗi năm đến hè là cô bé lại háo hức, lại thấy lòng xao xuyến, rộn r àng... Mùa hè là mùa cô bé được thư giãn, được nghỉ ngơi và đặc biệt mùa hè cô bé sẽ được ba mẹ cho đi Sài Gòn chơi... Cô bé mong chờ mùa hè đến thật nhanh. Nhưng cũng chẳng đơn giản vậy đâu, cô bé cũng phải năn nỉ mãi và phải có cái gì làm vật trao đổi thì ba mẹ mới đồng ý cho đi.

- Mẹ ơi hè này mẹ cho con đi Sài Gòn chơi nhé !

- Hãng biết thế ! Phải học thật giỏi mẹ mới cho đi.

Nghe mẹ hứa vậy cô bé yên lòng và tự nhủ là phải cố gắng đạt học sinh giỏi để được đi Sài Gòn... Mục tiêu học tập của cô bé hồi ấy không phải là làm ba mẹ vui lòng, để khỏi phụ công ba mẹ mà duy nhất và cũng là hàng đầu nhất đó chỉ là được đi nghỉ hè ở Sài Gòn một tuần hay mười ngày. Lần đầu tiên đến Sài Gòn cô bé thấy lạ lẫm, nhà cửa sao mà nhiều, cao và đẹp thế ? Xe cộ qua lại nườm nượp chẳng giống với ở quê cô bé gì cả. Cô bé thích đi Siêu thị, vào trong đó cô bé tha hồ ngắm nghía, xem xét mọi thứ ...Tất cả rất lạ lẫm và cuốn hút một con bé con lần đầu tiên từ nhà quê ra tỉnh... Cứ thế hàng năm đến hè là cô bé lại... đòi đi nghỉ hè ở Sài Gòn như những gì mẹ đã hứa. Rồi hàng năm cô bé cũng đạt được yêu cầu của mẹ, cô bé tin chắc rằng năm ấy cô bé sẽ có một mùa hè thật vui và đẹp ở cái thành phố phồn hoa ấy. Nhưng cũng có những năm ba mẹ phải thất hứa với cô bé, cô bé phụng phịu khóc lóc năn nỉ :



- Mẹ cho con đi chơi đi, mẹ hứa với con rồi mà !

- Ưh ! Nhưng năm nay nhà mình đâu có cái gì bán đâu, giờ mẹ lấy đâu ra tiền cho con đi chơi ? Năm sau mẹ sẽ cho con đi, năm nay chịu khó ở nhà .

- Ứ, con không chịu đâu, mẹ hứa rồi, giờ mẹ không chịu giữ lời, sang năm mẹ cũng lại bảo thế. Mẹ cho con đi đi....

- Con phải hiểu cho ba mẹ chứ ? Sao con lại hư như vậy ?

- Hu...hu...Mẹ đã hứa rồi cơ mà ! - Cô bé thút thít khóc và giận dỗi mẹ.

Mùa hè với cô bé chỉ là những ước mong đi chơi, cô bé nằng nặc đòi đi, cô bé ngày ấy còn trẻ con, chưa thực sự biết suy nghĩ, cô bé chỉ ham vui, đâu có biết thương ba mẹ ngày ngày làm lụng vất vả ngoài đồng lo cho cô bé ăn học và kiếm tiền cho cô bé đi chơi hè… Giờ lớn lên rồi, những suy nghĩ cũng lớn dần và chín chắn hơn, cô bé thấy thương ba mẹ nhiều hơn. Cả đời ba mẹ làm lụng vất vả nuôi anh chị em cô bé vậy mà đâu có bao giờ đòi đi chơi, đi du lịch ở đâu ? Thậm chí cũng không có ngày nghỉ, những ngày lễ, ngày chủ nhật cũng phải ra đồng...Vậy mà cô bé đâu có biết thương và hiểu cho sự hy sinh của ba mẹ...

Mùa hè năm nay cô bé sẽ không còn đòi đi Sài Gòn nữa, giờ đây Sài Gòn cũng khá là thân thuộc với cô bé rồi, chẳng còn gì lạ lẫm như cái ngày bé con ấy nữa. Năm nay cô bé sẽ về nhà nghỉ hè cùng ba mẹ, sẽ phụ giúp ba mẹ công việc nhà, cô bé sẽ học thuộc tên và giá của các loại thuốc và học cách bán hàng phụ với mẹ. Cô bé sẽ về nhà trông các cháu nhỏ...nghĩ đến điều đó cô bé thấy vui. Hè ơi đến nhanh lên nhé !Cô bé mong về nhà lắm rồi hè ơi ! Chuẩn bị lên đường nhé cô bé ! Tạm biệt nhé Sài Gòn.

Làm Sao Nghe Được Tiếng Anh


Muốn nghe và nói tiếng Anh, chuyện đầu tiên là phải quên đi kinh nghiệm và trí thông minh, để trở lại trạng thái ‘sơ sinh và con nít’, và đừng sử dụng quá nhiều chất xám để phân tích, lý luận, dịch thuật!




Một trong những trở ngại lớn nhất của chúng ta khi học một ngoại ngữ ấy là chúng ta quá… thông minh và có quá nhiều kinh nghiệm. Quá thông minh: vì mình không thể nào chấp nhận nghe một câu mà mình không hiểu: cần phải hiểu một câu nói gì trước khi nghe tiếp câu thứ hai, nếu không thì mình không buồn nghe tiếp.

Quá kinh nghiệm: Cuộc đời đã dạy ta không nghe những gì người khác nói mà chỉ hiểu những gì mà nội dung chuyển tải. Nếu không hiểu nội dung, chúng ta không thể lặp lại lời người kia. Cũng vì thế mà - trong giai đoạn đầu học ngoại ngữ - mỗi lần nghe một câu tiếng Anh thì trong đầu phải dịch ra được tiếng Việt thì mới yên tâm, bằng không thì … câu ấy không có nghĩa

Quá kinh nghiệm: Cuộc đời đã dạy ta không nghe những gì người khác nói mà chỉ hiểu những gì mà nội dung chuyển tải. Nếu không hiểu nội dung, chúng ta không thể lặp lại lời người kia. Cũng vì thế mà - trong giai đoạn đầu học ngoại ngữ - mỗi lần nghe một câu tiếng Anh thì trong đầu phải dịch ra được tiếng Việt thì mới yên tâm, bằng không thì … câu ấy không có nghĩa

Thế nhưng, đấy là lối học sinh ngữ ngược chiều. Tôi biết được 6 ngôn ngữ, trong đó có ba ngôn ngữ thành thạo nghe nói đọc viết: Việt - Anh - Pháp, và tôi thấy rằng trong các ngôn ngữ tôi biết thì, một cách khách quan, nghe và nói tiếng Việt là khó nhất (vì ở phương tây, không có ngôn ngữ nào mà mình đổi cao độ của một từ thì ý nghĩa từ ấy lại thay đổi: ma - má - mà - mạ - mã - mả). Nhưng các bạn ở forum này, cũng như tôi, đều không có vấn đề gì cả với cái sinh ngữ khó vào bậc nhất ấy!

Thế nhưng những thầy cô dạy chúng ta nghe nói tiếng Việt chẳng phải là những vị chuyên viên ngôn ngữ như các thầy ngoại ngữ mà ta học tại các trường. Thầy dạy tiếng Việt chúng ta là tất cả những người quanh ta từ ngày ta ra đời: cha mẹ, anh chị, hàng xóm, bạn bè… nghĩa là đại đa số những người chưa có một giờ sư phạm nào cả, thậm chỉ không có một khái niệm nào về văn phạm tiếng Việt. Thế mà ta nghe tiếng Việt thoải mái và nói như sáo. Còn tiếng Anh thì không thể như thế được. Ấy là vì đối với tiếng Việt, chúng ta học theo tiến trình tự nhiên, còn ngoại ngữ thì ta học theo tiến trình phản tự nhiên.

Từ lúc sinh ra chúng ta đã nghe mọi người nói tiếng Việt chung quanh (mà chẳng bao giờ ta phản đối: "tôi chẳng hiểu gì cả, đừng nói nữa"! Mới sanh thì biết gì mà hiểu và phản đối!). Sau một thời gian dài từ 9 tháng đến 1 năm, ta mới nói những tiếng nói đầu tiên (từng chữ một), mà không hiểu mình nói gì. Vài năm sau vào lớp mẫu giáo mới học đọc, rồi vào lớp 1 (sáu năm sau khi bắt đầu nghe) mới tập viết… Lúc bấy giờ, dù chưa biết viết thì mình đã nghe đưọc tất cả những gì người lớn nói rồi (kể cả điều mình chưa hiểu). Như vậy, tiến trình học tiếng Việt của chúng ta là Nghe - Nói - Đọc - Viết. Giai đoạn dài nhất là nghe và nói, rồi sau đó từ vựng tự thêm vào mà ta không bao giờ bỏ thời gian học từ ngữ. Và ngữ pháp (hay văn phạm) thì đến cấp 2 mới học qua loa, mà khi qua hết trung học thì ta đã quên hết 90% rồi.

Nhưng tiến trình ta học tiếng Anh (hay bất cứ ngoại ngữ nào) thì hoàn toàn ngược lại.

Thử nhìn lại xem: Trước tiên là viết một số chữ và chua thêm nghĩa tiếng Việt nếu cần. Và kể từ đó, học càng nhiều từ vựng càng tốt, kế đến là học văn phạm, rồi lấy từ vựng ráp vào cho đúng với văn phạm mà VIẾT thành câu! Rồi loay hoay sửa cho đúng luật! Sau đó thì tập đọc các chữ ấy trúng được chừng nào hay chừng ấy, và nhiều khi lại đọc một âm tiếng Anh bằng một âm tiếng Việt! (ví dụ fire, fight, five, file… đều được đọc là ‘phai’ ). Sau đó mới tới giai đoạn NÓI, mà ‘nói’ đây có nghĩa là Đọc Lớn Tiếng những câu mình viết trong đầu mình, mà không thắc mắc người đối thoại có hiểu 'message' của mình hay không vì mình chỉ lo là nói có sai văn phạm hay không. Lúc bấy giờ mới khám phá rằng những câu mình viết thì ai cũng hiểu, như khi mình nói thì chỉ có mình và … Thượng Đế hiểu thôi, còn người bản xứ (tiếng Anh) thì ‘huh - huh’ dài cổ như cổ cò!

Sau thời gian dài thật dài, mình khám phá rằng mình từng biết tiếng Anh, và nói ra thì người khác hiểu tàm tạm, nhưng khi họ nói thì mình không nghe được gì cả (nghĩa là nghe không hiểu gì cả). Lúc bấy giờ mới tập nghe, và rồi đành bỏ cuộc vì cố gắng mấy cũng không hiểu được những gì người ta nói.

Vấn đề là ở đó: chúng ta đã học tiếng Anh ngược với tiến trình tự nhiên, vì quá thông minh và có quá nhiều kinh nghiệm. Tiến trình ấy là Viết - Đọc - Nói - Nghe!

Vì thế, muốn nghe và nói tiếng Anh, chuyện đầu tiên là phải quên đi kinh nghiệm và trí thông minh, để trở lại trạng thái ‘sơ sinh và con nít’, và đừng sử dụng quá nhiều chất xám để phân tích, lý luận, dịch thuật!

Chính Lúc Thứ Tha Là Khi Được Tha Thứ


Lúc bạn cảm thấy tức giận, buồn bực vì đang mang trong lòng một mối thù, hay căm ghét một ai, bạn phải làm gì khi đối diện với người đó, trả thù hay tha thứ? Điều tôi muốn nói với bạn là hãy chọn sự tha thứ, vì chính lúc thứ tha là khi được tha thứ. Tất cả mọi người đều có lầm lỡ, bạn hãy nghĩ đến sự lầm lỡ của bản thân mà tha thứ cho người khác. Vì nếu bạn mở rộng tấm lòng để tha thứ, thì những tội lỗi bạn đã phạm cũng sẽ được Thiên Chúa thứ tha. Vì Chúa đã nói : "Hãy yêu thương, làm ơn, cầu nguyện và tha thứ cho kẻ thù". Tôi không biết bạn thù ghét người đó vì lý do gì. Có thể là bạn bị người đó làm tổn thương vì : lừa dối tình cảm, tiền bạc hoặc có những thái độ, lời nói... khiến bạn cảm thấy rất ghét người đó, và bạn có ý định muốn trả đũa lại người đó. Vậy mời bạn xem câu chuyện sau đây, để biết được ý nghĩa cao đẹp của sự tha thứ. Một cách trả thù. Có hai người thổ dân rất thù ghét nhau. Một ngày kia, một trong hai người gặp cô con gái nhỏ của kẻ thù mình trong rừng. Hắn đã bắt lấy cô con gái và chặt đứt hai ngón tay của cô bé. Cô bé vừa chạy về vừa khóc lóc đau đớn, còn tên hung thủ thì vừa đi vừa đắc chí hô lớn: ta đã trả thù được rồi. Mười mấy năm sau, cô bé đáng thương ấy đã có gia đình. Một hôm có một người ăn xin đến gõ cửa nhà cô. Cô nhận ra người hành khất chính là kẻ đã chặt tay cô cách đây mười mấy năm. Không một chút oán hờn, không một lời trả đũa, cô vội vàng vào nhà và mang thức ăn ra hầu hạ cho kẻ đã từng hành hạ mình. Khi người hành khất đã ăn no rồi, người đàn bà liền đưa bàn tay cụt mất hai ngón cho ông ta xem và nói : Tôi cũng đã trả được thù rồi. Ý NGHĨA: "Lấy ân trả oán": Đó là phương châm hành động của người Kitô hữu chúng ta. Không có cách trả thù nào cao quý hơn bằng yêu thương và tha thứ cho chính kẻ thù. Nói như thánh Phaolô: chúng ta không mắc nợ ai điều gì ngoài tình thương mến. Chỉ có tình thương, chỉ có lòng tha thứ mới có thể tiêu diệt được hận thù. Lấy hận thù để tiêu diệt hận thù, lấy bạo động để tiêu diệt bạo động, con người chỉ đổ thêm dầu vào hận thù và bạo động mà thôi. Cuộc cách mạng bạo động và đẫm máu nào cũng chỉ mang lại tang thương chết chóc và không biết bao nhiêu hệ lụy khổ đau khác. Chỉ có một cuộc cách mạng duy nhất có thể cứu vãn được nhân loại, đó là cuộc cách mạng Chúa Giêsu đã đề ra. Chỉ có cuộc cách mạng tình thương ấy mới có thể tiêu diệt được hận thù. Thay vì tiêu diệt kẻ thù, chúng ta hãy tiêu diệt chính sự hận thù trong tâm hồn chúng ta. Bạn thử đặt tâm trạng, mình đang làm chuyện gì đó có lỗi với ai, người bị bạn làm tổn thương không những không ghét bạn nhưng vẫn đối xử tốt với bạn, tâm trạng bạn sẽ ra sao ? Bạn sẽ cảm thấy cắn rứt lương tâm vì mình thì đối xử tệ với người ta, người ta đúng ra phải thù ghét mình nhưng lại có thái độ rất tốt đối với mình. Vậy bạn hãy dùng tình yêu thương đó mà đối xử với người mà bạn đang thù ghét và có ý định trả thù, như vậy người hổ thẹn là người kia không phải là bạn. Ngoài ra, bạn cũng đã làm được một việc rất cao thượng. Có một thứ tình yêu còn quý giá hơn tình yêu nam nữ, tình bạn, tình thân ... Đó chính là yêu thương và tha thứ chính kẻ thù của mình. Tha thứ cho kẻ thù đã khó, mà Chúa Giêsu còn dạy chúng ta phải yêu thương kẻ thù. Vậy bạn hãy từ bỏ ý định trả thù để cảm thấy tự hào về bản thân, vì mình đã làm được một việc mà khó có ai làm được, không chỉ vậy, bạn còn cảm thấy luôn bình an và vui tươi trong tâm hồn vì không còn phải nghĩ cách gì để trả thù. "Thêm một người bạn còn hơn thêm kẻ thù". Giờ đây, lúc nào bạn cũng cảm thấy hạnh phúc, vì đã trút bỏ được những gánh nặng, những thù hận để sống hòa nhã yêu thương mọi người. Hy vọng rằng những lời này sẽ giúp bạn tìm được ý nghĩa đích thực của cuộc sống làm người là : "Chúng ta hãy yêu thương nhau".

Thứ Bảy, 6 tháng 6, 2009

Hon nhien

HỒN NHIÊN

Thầy là một người hiền và trầm tính. Cũng vì hiền và trầm, giờ học của thầy lúc nào cũng chán phèo. Thầy không có nét hài hước của hầu hết các giảng viên khoa Anh, cũng không năng động hay trẻ trung như cái chất cần có của nghề. Các bạn nó không thích thầy chút nào! Dầu vậy, nó mến thầy. Vì thầy hiền lành, đơn giản và bình thường. Buổi học cuối cùng là vào lúc khí trời lạnh giá của một sáng Giáng sinh. Nó chuẩn bị sẵn một tấm thiệp xinh xinh cho thầy. Cả buổi học lòng nó cứ chộn rộn không biết làm sao đưa cho thầy được. Gần hết giờ, nó chuồn ra ngòai cửa lớp đợi thầy. Cầm tấm thiệp của nó, thầy cười, cảm ơn nó rồi bước đi. Nó thở phào nhẹ nhõm. Cuối cùng nó đã lấy hết can đảm và hồn nhiên để làm cái điều mà trái tim nó mách bảo.

(…)

Một sáng đông lạnh, hết giờ học, nó đứng lên giữa bạn bè và la lớn “ ai muốn ôm mình hông? Ôm mừng Giáng Sinh”. Có một phút lặng giữa lớp học, rồi vài người bạn ôm chầm lấy nó. Một bạn nam tiến từ bên góc lớp lại “ mình cũng muốn ôm bạn”. Ngập ngừng 2 giây, nó giang rộng tay ra và cười. Hai đứa ôm nhau, ấm áp và thân thiện. Có chút gì đó lạ lạ trong cái nhìn của bạn bè, có cái gì đó vui vui giữa không gian lành lạnh. Nó cười. Cảm ơn nó và cảm ơn bạn vì đã rất hồn nhiên…

(…)

Chiều hè lộng gió, nó bước về phía cuối hành lang, gặp thầy, chỉ để nói rằng “ cám ơn thầy đã đến như một điều kì diệu Chúa ban”. Chỉ có Chúa mới biết để làm được điều đó, nó đã phải “ vận nội công” dữ dội thế nào. Nó chưa bao giờ hối tiếc vì lúc ấy đã để sự hồn nhiên đi trước, còn… sự nhút nhát và ngại ngùng theo sau.

(…)

Cô coi nó như em gái. Nhưng rồi cô lấy chồng, tất nhiên từ đó lâu lâu nó mới ghé thăm cô. Nó cầm tay cô khẽ hỏi “ em muốn vẫn được chơi với cô, thăm cô khi em muốn…”. Cô xoa đầu nó “ ừ, em cứ hồn nhiên đi. Cô thích như vậy!”. Nó vui, vì giữa dòng đời bận rộn, vẫn có người nhẹ nhàng bước bên mình, dẫu chỉ là đôi khi…

(…)

Thằng bé ngước lên nhìn nó rồi mè nheo “Cô ở lại ăn cơm với Bin điiiiii”. Nhìn đôi mắt hiền nheo nheo lại, cái trán hơi nhăn nhăn, khuôn mặt ngước lên và cái miệng chúm chím nhõng nhẽo, nó thấy tim mình như tan chảy. Trước sự hồn nhiên đơn sơ của bé con, nó cho phép mình cũng hồn nhiên ở lại…

Cuộc sống nó dường như đã được kết lại từ những điều đơn giản bình thường như thế. Có khi chỉ là một lần nắm tay ai đó, là cái gật đầu chào tươi rói dành cho người phụ nữ ngày ngày ngồi bên ghế đá cạnh Đức Mẹ, là những tờ giấy xinh xinh đặt trên bàn bạn bè mỗi sáng. Chưa có ai nói với nó về những điều giản dị nhỏ nhoi ấy. Rồi một ngày ai đó nói với nó về hai chữ “ hồn nhiên”. Bất giác nó chợt hiểu….Và nó thấy hạnh phúc khi mình đã hồn nhiên…

Ban Tam Mua


Mỗi lần hai con nhóc mà gặp nhau thì đúng là…cái chợ, tụi nó lại thao thao bất tuyệt kể và nhớ lại những kỷ niệm trẻ con thời cấp II ấy “ Mày ơi! Mày kể lại kỷ niệm ngày xưa của tụi mình đi mày, tao nhớ wá!” rồi cùng phá lên cười vỡ bụng: “Sao ngày đó tụi mình con nít thế hả mày?”
BẠN TẮM MƯA

Bé nhí nhảnh và Bông đại ca là một đôi bạn thân rất thân từ thuở còn … cởi trần tắm mưa! Không chỉ là đôi bạn thân mà tụi nó còn là… hai chị em bà con họ hàng nên đã thân lại càng thân hơn. Mỗi lần nghĩ về bạn, lòng bé tràn ngập bao kỷ niệm...

Bé nhí nhảnh và Bông đại ca cùng học với nhau từ Mẫu Giáo cho đến hết cấp III, chỉ trừ năm lớp 5 là học khác lớp. Những năm cấp I bé nhí nhảnh và Bông đại ca chẳng ưa gì nhau, Bé nhí nhảnh không thích cái tính…lanh chanh lành chành và hay điệu bộ nhõng nhẽo của một cô lớp trưởng như Bông đại ca, Bé nhí nhảnh và mấy đứa bạn không thèm chơi với một cô lớp trưởng như vậy!

Ghét thì ghét vậy mà đến năm cấp II không hiểu sao Bé nhí nhảnh và Bông đại ca lại thân nhau đến một cách không ngờ. Khi chơi với nhau rồi Bé nhí nhảnh và Bông đại ca tìm thấy ở nhau rất nhiều điểm tương đồng, thích đi chơi, thích đọc truyện, sách báo, thích nấu ăn, nhí nhảnnh, nhí nhố …và đặc biệt có một nét y chang nhau đó là tài … nói nhanh không ai bằng và cũng nói không ai… nghe được của tụi nó...
Hai đứa rất thân nhau. Làm gì cũng phải có đôi, có cặp, thiếu một đứa là không chịu được, hai đứa con gái mà lúc nào cũng quấn lấy nhau như Sam đến nỗi mọi người trong nhà thấy sợ, biểu tụi nó thân nhau vừa vừa thôi coi chừng… “bị bệnh” không chữa được là khổ đấy. Bất kể là đi đâu, đi lễ, đi học, đi chơi, tụi nó cũng phải chờ đợi và rủ nhau đi cùng. Hồi năm học lớp 6 tụi nó gặp nhau trên lớp thôi chưa đủ, chiều nào cũng phải… tót qua nhà nhau chơi, thay phiên nhau lần lượt, hôm nay Bông đại ca tới nhà Bé nhí nhảnh thì mai Bé nhí nhảnh tới nhà Bông đại ca. Tụi nó qua nhà nhau vừa để học mà cũng vừa để “tâm sự” chuyện…con nít mà người lớn không hiểu được nỗi lòng của mấy đứa trẻ con như tụi nó.

Có lẽ trên đời này không có một tình bạn nào giống như tình bạn của Bé nhí nhảnh và Bông đại ca, hai đứa con gái mà lúc nào cũng như hình với bóng, cái gì cũng phải có giống nhau. Đi học sách vở, nhãn tên, bìa bao, bút thước là y chang không khác nhau một tí tị tì ti nào, thậm chí ngay cả đôi dép đi ở nhà cũng phải giống nhau cho bằng được. Bé nhí nhảnh và Bông đại ca được mệnh danh với một cái tên rất…kêu là… “Cặp đôi số10”. Không phải vì hai con nhóc…đẹp và hoàn hảo như con số 10 tròn chĩnh kia đâu mà bởi vì chúng có một… ngoại hình y chang con số 1 và số 0 ghép lại. Một đứa thì … tong teo mảnh khảnh, ốm nhom ốm nhách như con số 1, còn một đứa thì bầu bĩnh, tròn chĩnh như con số 0, mọi người thấy vậy nên đặt cho cái biệt danh “cặp đôi số 10” ấy, đúng là một cặp trời sinh (hổng biết trời sinh hay trời …đánh?). Hai đứa tuy là chị em thật nhưng toàn mày tao với nhau, lắm lúc bị người lớn mắng cho cái tội không có… trật tự phép tắc quy củ ấy mà tụi nó không chừa, cứ mày mày tao tao, tại tụi nó bằng tuổi nhau và gọi vậy thấy thân hơn.

Hai con nhóc chơi thân và cùng giúp đỡ nhau học tập, ganh đua với nhau trong mọi vấn đề học hành. Mùa thi đến là cứ tối tối đạp xe qua nhà nhau bất kể trời mưa gió lầy lội để cùng nhau soạn bài, ôn bài và hẹn…giờ nhau… học bài cùng lúc, không kém một phút, một giây. Đứa nào ở nhà chơi ăn gian, học bài truớc đứa kia hay học không đúng giờ là … có tội và bị …Chúa phạt - Hai đứa tự đặt ra cái luật lệ ấy để không đứa nào hơn đứa nào. Mỗi lần kiểm tra hoặc thi học kỳ mà đứa nào hơn điểm đứa nào là cái mặt tụi nó lại xịu xuống vì thấy thua thiệt nhau, chúng nó đã đặt ra quyết tâm phấn đấu cái gì cũng phải giống và bằng nhau mà.

Năm lớp 6 ấy, cả hai con nhóc cùng học rất dở môn Hình học, cô giáo chỉ cho cả lớp cách học tốt và hiệu quả nhất môn này là các em phải biết sáng tạo (ý cô là biết sáng tạo, vận dụng nhanh nhạy các phuơng pháp hình học một cách linh hoạt và phải chịu khó suy nghĩ, chớ thấy khó đã lo vội nản) thì hai con nhóc lại đi vận dụng cái sự sáng tạo ấy bằng cách … sáng tác ra những bài toán với những cách làm và đáp số có một không hai trên đời vào vở bài tập mà không thầy cô nào có thể hiểu và chấp nhận được. Tụi nó biết là tụi nó làm sai nhưng vì lười suy nghĩ và muốn nghe lời cô là phải biết “sáng tạo” nên không cần đọc đề mà cứ thể viết ra cái kết quả trên trời do hai con nhóc sáng tạo ra, không cần động não suy nghĩ (tụi nó sợ não động nhiều quá sẽ … rụng hết tóc). Có lần hai đứa đang mải mê “sáng tạo” thì anh trai bé nhí nhảnh nhìn thấy liền bảo: “Mấy đứa làm ra kết quả sai rồi”. Tụi nó đồng thanh đáp lại tỉnh bơ: “Dạ! Tụi em biết sai mà! Cái này tụi em đâu có tính toán gì đâu, cứ thế viết đại thôi”. Anh thấy thế mắng cho một trận nên thân, bó tay hai con …trời đánh…Tụi nó học hành kiểu vậy mà không hiểu sao cuối năm vẫn đạt học sinh…giỏi? Nhìn vào bảng điểm tụi nó há hốc miệng ngơ ngác nhìn nhau thắc mắc liệu thầy cô có…lầm lẫn ở đâu không?

Bé nhí nhảnh và Bông đại ca ngày ấy cũng quậy phá không kém gì mấy cậu nhóc và liều lĩnh cũng không ai bằng. Chiều chiều rảnh rỗi không còn biết làm gì nữa là hai con nhóc lại rủ nhau đi xuống sình …bắt cá, tụi nó không chỉ đi một mình mà còn dắt thêm một đàn em của Bông đại ca đi theo. Nhìn hai con lấm lem người ngợm đầy bùn đất rất kinh khủng, con gái mà …lì quá đi mất, có lẽ lúc ấy mà bố mẹ của tụi nó mà trông thấy cái cảnh ấy thì sẽ lôi về…đập cho một trận nên thân? Thế rồi trả công cho sự … lăn xả ấy tụi nó cũng bắt được một rổ cá đầy nhóc, nhưng chỉ tiếc con nào con nấy bé bằng cái ngón tay út. Tụi nó đem về hôm thì cho bà nội Bông đại ca, hôm thì cho mẹ bé nhí nhảnh. Có lần keo kiệt quá, không muốn cho ai nữa, tụi nó giữ khư khư lấy và bày ra chiên giòn lên chấm mắm… nhâm nhi. Nhưng vì lười và không biết chiên, cứ thế đổ ào cả rổ cá vào cái chảo loe ngoe vài giọt dầu ăn rồi đảo đảo, ngoáy ngoáy nhộn cả lên. Cá không thành con, con nào con nấy nát bét tơi bời, công toi hai đứa lặn lội đi bắt, giờ ăn không được, tụi nó mếu máo.

Bông đại ca và bé nhí nhảnh thân thì thân thật nhưng bọn chúng cũng hay giận dỗi nhau ba cái chuyện lặt vặt, con nít con nôi, hứng lên là giận nhau…Nhưng cũng may là chỉ có một hai ngày là lại làm lành vì tụi nó sợ đi học phải đi một mình, chơi một mình và học một mình. Cứ thế trong những điều giận dỗi và tình thân bạn bè ấy cả hai con nhóc cùng lớn dần lên trong tính cách và trong suy nghĩ. Ra cấp III chúng vẫn thân thiết nhau và cùng nhau học tập nhưng đã từ bỏ cái “Điều Luật” hẹn giờ học bài như xưa. Bỏ thì bỏ nhưng có lẽ do thói quen đã ăn sâu, mỗi khi đứa này mà thấy đứa kia học bài rồi mà mình chưa học thì tâm trạng tụi nó lại như có …lửa đốt “ Chết! mày học rồi mà tao chưa học. Bài có dài và…khó không hả mày?”.

Kỳ thi Đại học đến Bông đại ca và bé nhí nhảnh cùng đăng ký thi cùng ngành, cùng trường và hẹn ước ở cùng nhau khi lên Sài Gòn học…Nhưng buồn thay tụi nó không thực hiện được lời hẹn ấy, giờ đây mỗi đứa một trường, một nơi ở và cũng không còn gặp gỡ nhau thưòng xuyên như ngày xưa nữa, chỉ lâu lâu liên lạc hoặc rảnh thì ghé nhà nhau chơi. Mỗi lần hai con nhóc mà gặp nhau thì đúng là…cái chợ, tụi nó lại thao thao bất tuyệt kể và nhớ lại những kỷ niệm trẻ con thời cấp II ấy “ Mày ơi! Mày kể lại kỷ niệm ngày xưa của tụi mình đi mày, tao nhớ wá!” rồi cùng phá lên cười vỡ bụng: “Sao ngày đó tụi mình con nít thế hả mày?”

Giờ đây cả Bé nhí nhảnh và Bông đại ca mỗi đứa một cuộc sống riêng, một con đường riêng và cũng không còn trẻ con như cái thời cấp II ấy nhưng cả hai con nhóc vẫn luôn nhớ và giữ mãi cái nét đẹp mà cũng không kém phần…dở hơi một thời xa xưa ấy. Bé nhí nhảnh thấy vui khi có một cô bạn như Bông đại ca, chúc cho Bông đại ca sẽ thành công trên đường đời và sớm thực hiện được những ước mơ của mình. Bông đại ca – Bé nhí nhảnh – Một cặp đôi số 10 - Một tình bạn đẹp.