Gửi lời yêu thương
Chẳng còn mấy nữa là tới ngày lễ Valentine. Nếu đã có người yêu, bạn đã có kế hoạch gì những giờ phút quý giá của ngày hôm ấy cho người bạn yêu thương chưa.

Còn nếu bạn vẫn đang một mình và đang phải lòng một ai đấy, sao bạn không nhân dịp này để gửi tới người ấy những lời yêu chân thành nhất.
Bạn có thể chia sẻ tất cả những cảm xúc của mình về những lễ Valentine kỷ niệm, kế hoạch cho ngày 14/2 tới và cả những lời yêu cho người ta nữa. Bạn có thể gửi những lời yêu thương của mình ở đây.
Triết lý yêu: Thợ săn và con thú nhỏ
Với mong muốn đem lại một chút nụ cười cho các bạn, lấy cảm hứng từ mối tình trước và niềm cảm xúc vô bờ bến khi nghe bài hát "Người thợ săn và đàn chim nhỏ", lấy kinh ngiệm đọc blog và chat, Tonie xin có một entry hơi bị trào phúng (lẫn chút xíu cay đắng) về tình yêu.
Yêu Tùm Lum
Cảnh báo: Entry này cực kỳ... sến!
Chân lý rút tỉa: Nếu xem tình yêu như một cuộc đi săn thì trong đó, dù bạn là male, female, gay, lesbian hay biosexual, thực chất bạn chỉ nằm trong hai loại: người đi săn hay người bị săn".
Có lẽ trời đã phú cho nhóm "thợ săn" cái khả năng cưa cẩm hết sức tuyệt vời. Họ truy tìm, rồi bắt gặp, rồi giương súng và "ĐOÀNG", con mồi gục ngã...
Sau khi "giết chết" con mồi, có thợ săn hân hoan nhặt về "làm thịt", hài lòng với bữa cơm no bụng. Nhưng cũng có không ít thợ săn, "hạ gục" một con mồi chỉ thỏa mãn cái thú tiêu khiển, sự háu ăn, thỏa mãn cái tài "cầm súng" của mình. Họ thản nhiên bỏ đi để lại con thú nhỏ run rẩy, đau đớn, hấp hối, quằn quại hoặc may mắn hơn (hay xui hơn nhỉ?), lê lết mạng sống thêm vài... con trăng với vết thương không bao giờ lành...

Những con thú nhỏ, hỡi ôi, là những kẻ đáng thương nhất trong tình yêu. Họ, à, "chúng" chứ, nhởn nhơ, hồn nhiên, vô tư... chờ đợi, chờ đợi và chờ đợi phút "sa bẫy" hay "phát súng ân huệ" của người thợ săn. Để rồi sau đó, được trở thành một phần, được dâng hiến cho người thợ săn, hoặc sẽ hấp hối, ngậm ngùi và lê lết cuộc đời trong đau khổ triền miên...
Nhưng cũng có nhiều con thú lanh lắm, sẽ dụ dỗ thợ săn, sẽ dẫn dắt những thợ săn lạc sâu vào rừng, sẽ để lại vài vết cào cấu trên người thợ săn... Nhưng những trò ma le của con thú cùng lắm chỉ để lại trên thợ săn vài vết xước nhỏ chóng lành...

Hình như việc mình là thợ săn hay con thú đã được số phận quy định sẵn rồi thì phải. Tùy mình bạo dạn hay rụt rè, chung thủy hay bạc bẽo, chín chắn hay hời hợt, điềm tĩnh hay nóng vội... mà mình sẽ là người thợ săn an phận hay tham lam, con thú ngu đần hay ranh mãnh.
Nói gì thì nói, chắc chắn làm thợ săn thì "đã" hơn rồi. Dẫu có bị thương cũng không đến nỗi bi đát, nhưng nếu ai đã mang "kiếp thợ săn" thì xin nhớ, đừng bao giờ là người thợ săn háu đói, có "giết" con thú nào thì nên nhân từ "ăn thịt" nó luôn đi, đừng để nó chết vô nghĩa. Tàn nhẫn lắm...
Và nói gì thì nói, cuộc săn bắt mang tên Tình Yêu này cũng thú vị... nhỉ?
Có ai đoái hoài hỏi người viết này thuộc dạng "thợ săn" hay "con thú" không? Thôi khai luôn. Tonie chỉ là một con... chó "nhỏ". Lúc chủ (cũ) của nó buồn vì hụt con mồi thì thương nó, vỗ về nó; còn lúc chủ nó kiếm được con mồi rồi thì sẵn sàng cho nó vài cú đá không thương tiếc.
Nhưng giờ thì ta đã "chó già hóa sói". Thợ săn non nghề hay con thú khờ khạo nào léng phéng tới sẽ bị xơi thịt rạo rạo rạo không còn miếng xương luôn nên cứ yên tâm chờ chết nhé.
Nhưng thật ra Tonie rất hiền, Tonie hiền y như Masoeur vậy. "Cừu đội lốt sói" mà, nên ai yêu Tonie thì cứ yên tâm đi.
Đơn giản, anh yêu em
Những cung đường Hà Nội nhỏ bé chật chội và bụi bặm, những cung đường cuộc đời sẽ nhiều lắm những bước ngoặt, đổi thay. Anh có định sẽ đưa em đi hết cuộc đời này ko?
Ivy
Đơn giản, vì anh yêu em…
Là khi đi cạnh nhau, anh nắm tay em thật chặt… Không đơn thuần như một thói quen, cũng không phải là cái nắm tay chỉ chạm được vào thể xác. Đó là sự chở che, giúp em cảm nhận đủ sự bình an, tiếp sức, như một khúc hát khe khẽ không cất thành lời: "Yêu, là cùng chung bước trên con đường... ".
Đơn giản, vì anh yêu em…
Là khi, cuộc sống nhiều áp lực từ công việc, những mối quan hệ khiến em mệt mỏi, cáu gắt vô cớ, anh vẫn luôn là người lên tiếng trước, bất kể ai đúng ai sai. Có những lúc, em giận hờn như một cô bé mới lớn, cứ ngỡ, người yêu mình là một người đàn ông trưởng thành có thể giải quyết tất cả. Đến lúc mọi thứ êm đẹp mới hay rằng, đôi khi, chưa chắc những người đàn ông khác có thể làm tốt như anh.

Đơn giản, ta yêu nhau.
Đơn giản, vì anh yêu em...
Anh không phải là mối tình đầu của em, nhưng những xúc cảm ở bên anh lại quá khác biệt. Đó là cảm giác không hồ nghi, để những yêu thương thấm dần vào mạch máu. Đó là khi lần đầu được ngồi đối diện với gia đình anh, nghe về những lời đầy tự hào của bố, khi nhắc tới em...
Đơn giản, vì anh yêu em…
Nên em biết, anh sẽ ủng hộ và ở bên những quyết định của em trong cuộc đời. Bờ vai anh có thể chưa đủ vững, nhưng nó là dành cho riêng em tựa vào bất kì lúc nào, để thấy mình không đơn độc khi cuộc sống còn có quá nhiều những thách thức...
Đơn giản, vì anh yêu em...
Không cần cố gắng để yêu
Đêm nay, tớ tự nhiên thấy mình có sức viết kỳ lạ. Tớ không ngủ được, điều này thì chỉ có một người biết lý do tại thôi.
Moonee (Viết tặng cậu cô bạn mà tớ yêu quý)

Dạo này, khi vào YM, tớ rất ít chat chít với mọi người. Chỉ online và để invisible rồi im lặng như một thói quen. Tớ thường loay hoay với một mớ các tin tức trên mạng, có điều đọc xong tớ chẳng còn nhớ mình đọc gì nữa.
Hôm nay cậu online rất muộn, lúc này ở Việt Nam đã là gần 12h30 đêm rồi, cậu nhỉ? Tớ vào chào cậu và mình nói chuyện. Cậu khen bài thơ mới của tớ dễ thương và trong sáng, thực lòng tớ cũng rất thích nó.
Cậu lúc nào cũng vậy, lúc nào cũng dành cho tớ những lời khen tặng ưu ái, đôi khi hơi quá, làm tớ hư. Hình như có lần mình đã phải phân chia thắng bại bằng sự giúp đỡ của một người thứ ba khi cậu khen tớ xinh xắn, nữ tính còn tớ thì khăng khăng rằng cậu là một cô gái thông minh... Tớ lạc đề mất rồi...
Có một câu nói của cậu hôm nay làm tớ có ý nghĩ phải viết tặng cậu một entry... Nhưng chắc là tớ sẽ hoàn thành rất muộn, cậu không thể chờ được đâu. Vậy trước khi bắt đầu thì tớ chúc cậu ngủ thật ngon nhé. Ngủ ngon mà không cần bất kỳ sự cố gắng nào.
Giống như khi tớ nói với cậu: - Cậu này, cậu phải mở lòng ra cho người ta bước vào đấy nhé. Cậu trả lời tớ: - Tớ sẽ cố gắng. Đương nhiên, tớ đã phản ứng ngay câu nói này của cậu: - Tình yêu đến thì không cần một sự cố gắng nào. Đừng nói "cố gắng" được không?
Tớ biết cậu đã trả lời tớ như một thói quen thôi vì cậu là một cô gái thông minh mà, nhưng vô tình câu nói ấy lại là cảm hứng để tớ viết entry này tặng cậu, tặng tớ và những người sống vì có tình yêu.
Thực ra, nếu nói không cần một sự cố gắng nào thì cũng không hẳn đã đúng. Nhưng chúng ta đang nói về sự cố gắng trong cảm xúc phải không cậu? Tớ biết cậu cũng mới đi qua một mối tình, mối tình đã mang lại cho cậu những tháng ngày nồng nàn và tươi đẹp nhưng kết cục nó lại gieo vào lòng cậu những đau đớn, hoài nghi.
Tớ không thể nói với cậu rằng: Này cậu, quên hẳn anh ta đi!. Vì như vậy là tớ đang bảo cậu phải cố gắng để quên. Cố gắng để quên hay để yêu một người đều là những cố gắng tuyệt vọng , bởi điều đó hoàn toàn lệ thuộc vào cảm xúc. Cho dù việc hành xử ở bề ngoài có khác nhau thì những gì thuộc về cảm xúc bên trong đều là những gì tự nhiên nhất của con người. Và "cố gắng" là hai từ dễ gây tổn thương cho những trái tim chân thành.
Cậu hãy tự hào nhé, cậu có một trái tim chân thành, một tâm hồn luôn tràn đầy niềm yêu sống ngay cả lúc cậu viết về những điều ủ ê nhất bằng tất cả sự hoang mang mà tớ vẫn luôn thấy trong đó tiềm ẩn một sức mạnh nào đó.
Có ai đó đã đến và yêu thương cậu. Chính là tớ đang nói về người này đó. Tự cậu cũng nhận ra người đó thương mến cậu chân thành. Và từ mà cậu dùng để nói về mối quan hệ đó là: "Tớ sẽ cố gắng!". Là vô tình mà... Tớ biết nó chỉ là cách nói để trì hoãn việc cậu xem xét lại mối quan hệ và xúc cảm của mình trước khi nói Yes hay No thôi.
Tớ cũng sẽ chỉ đồng ý nếu ý nghĩa của nó được hiểu theo đúng cách này của tớ. Tớ áp đặt quá cậu nhỉ? Nhưng tớ hiểu mọi quyết định với cậu bây giờ có thể trở nên quá sức vì nếu cậu cố gắng là cậu sẽ phải làm hai việc: Cố gắng quên và cố gắng yêu.
Tình yêu là thứ tình cảm duy nhất thiêng liêng tới mức không thể chia sẻ vì vậy thật khó để làm cho tốt hai việc này một lúc. Nó sẽ gây mệt mỏi cho niềm tin của cậu lắm đấy. Người cũ thì chẳng nói làm gì đâu (tớ nghĩ anh ta không xứng đáng cho một nỗi nhớ trọn vẹn - xin lỗi cậu nhé nếu tớ hơi quá lời một chút) nhưng người mới hẳn là sẽ tổn thương lắm nếu biết cậu phải cố gắng yêu anh ấy trong khi anh ấy hoàn toàn xứng đáng được thương yêu, nếu không phải bởi cậu thì có thể là bởi một cô gái khác.
Anh ấy yêu thương cậu chân thành và mong muốn mang lại hạnh phúc cho cậu thì không có lý do gì lại phải chịu đựng điều đó, đúng không?
Rồi một ngày đẹp trời nào đó, tớ tin là một ngày Hà Nội nắng trong vắt như ánh nhìn của cậu, cậu bỗng dưng thấy lòng nhẹ bẫng vì cái anh chàng kia tự nhiên biến mất khỏi nỗi nhớ của cậu. Ngay cả khi nhận được tin nhắn của anh ta cậu cũng không còn thấy run rẩy nữa, cậu thờ ơ như trước một người lạ, cậu nhận ra đó chỉ là một xúc cảm tương tự như tình yêu thôi. Vết thương cũ đã được thay bằng một lớp da mới, nguyên vẹn.
Là bởi vì lúc đó trái tim cậu tự nhiên đã run lên một nhịp khác, cậu thấy nhớ một người khác, một người biết yêu thương và nâng niu cậu. (Cậu hoàn toàn xứng đáng được thế chứ), đây mới là nửa đích thực cậu cần đấy. Một nửa không chỉ biết thì thầm với cậu những lời say đắm mà mỗi khi cậu mở mắt ra vẫn thấy người ấy đang ngắm nhìn cậu bằng cái nhìn trìu mến của lòng yêu thương. Người sẽ không bao giờ đánh đổi tình yêu dành cho cậu lấy bất kỳ thứ gì khác. Với tớ, đó mới là True love!
Cậu sẽ yêu người ấy bằng tất cả những yêu thương, nồng nàn và đột nhiên những ký ức trước đó bỗng trở nên lu mờ mà không cần một sự cố gắng nào...
True love will come to you as naturally as breath and sunlight... Tớ không chỉ viết cho cậu đâu mà cho những người khác nữa. Có cả một phần của tớ trong đó.

Tớ luôn mong nhìn thấy cậu cười, nụ cười của niềm tin và hạnh phúc. Cậu nhé! Cô bạn mà tớ
yêu quý.


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét